MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô BìnhChương 6545: “Chuyển tiền đi”.

Thần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô Bình

Chương 6545: “Chuyển tiền đi”.

608 từ · ~4 phút đọc

Người đàn ông hạ giọng hỏi: “Cô ở đây xếp hàng bao lâu rồi?”

Người phụ nữ nói: “Đã ba ngày rồi, nghe nói còn hơn ba nghìn số thứ tự nữa. Tôi cũng hiểu được, vì dù gì thì cũng có quá nhiều người cần được giúp đỡ, chúng tôi đến trễ thì chỉ có thể xếp hàng thôi”.

Người đàn ông: “Nhưng nếu như cô có người quen thì sẽ không cần phải xếp hàng nữa, có thể làm phẫu thuật trong vòng một tuần. Bệnh của con cô không nhẹ đâu, trị càng sớm càng tốt”.

Người phụ nữ liền hỏi: “Vậy anh có quen ai không?”

Advertisement

Người đàn ông nhìn ngang nhìn dọc rồi nói lí nhí: “Bạn tôi ở trong đó, trường hợp của cô chỉ cần nộp tám mươi nghìn tệ thì đảm bảo trong vòng một tuần sẽ được điều trị”.

Người phụ nữ vô cùng ngạc nhiên nhưng đồng thời cũng rất khó xử: “Anh à, con tôi bị bệnh nên từ lâu nhà tôi đã không còn tiền nữa rồi”.

Advertisement

Người đàn ông nói: “Cô em à, đã là ung thư thì có ai không phải tiêu mấy trăm tệ đâu, thậm chí có khi còn trên cả triệu, hơn nữa, còn chưa chắc có thể trị khỏi. Bây giờ nộp tám mươi nghìn tệ, sau đó thì không cần phải nộp thêm tiền điều trị gì nữa, vậy là cô đã lời to rồi”.

Người phụ nữ suy nghĩ một lát rồi nói: “Anh à, tôi nghĩ nếu trung tâm điều trị đã miễn phí thì nên là một cơ quan có nguyên tắc và có lương tâm”.

Người đàn ông trừng mắt: “Cô em, cô tưởng tôi là lừa đảo sao? Vậy thế này được không, tôi giúp cô lấy được số nhỏ hơn, chừng nào lấy được rồi cô đưa tiền cho tôi”.

Ngô Bình liền bước qua, cười, nói: “Tôi là cậu của bé, để tôi đưa tám mươi nghìn tệ”.

Người đàn ông mỉm cười: “Vẫn là cậu thương cháu, người anh em hãy đi theo tôi”.

Người phụ nữ ngây ra, cô ấy muốn hỏi gì đó nhưng Ngô Bình dùng ánh mắt ra dấu, không cho nói.

Thế là người đàn ông đưa Ngô Bình đến văn phòng ở phía sau, có một cô gái mập đang ngồi bên trong, có vẻ như ít nhất cũng hơn tám mươi ký, không cao lắm, như một quả bóng tròn.

Cô gái nhai kẹo cao su, nói với vẻ lười nhác: “Nộp tám mươi nghìn tệ thì nhập viện trong vòng một tuần, một trăm hai mươi nghìn tệ thì nhập viện trong vòng ba ngày, hai trăm nghìn thì nhập viện ngay trong ngày, anh muốn loại nào?”

Ngô Bình nói: “Số nhập viện ngay trong ngày”.

Người phụ nữ đưa cho Ngô Bình một mảnh giấy, nói: “Chuyển tiền đi”.

Ngô Bình liếc sơ, nhận ra đấy là tài khoản cá nhân nên hỏi: “Các người không lừa tôi đấy chứ? Ngộ nhỡ tôi chuyển tiền nhưng các người không đưa số cho tôi thì sao?”

Cô gái trừng mắt: “Nói gì thế? Tôi là nhân viên chính thức của bệnh viện đó”.

Ngô Bình: “Vậy cho tôi xem thẻ nhân viên của cô đi”.

Cô gái lấy thẻ từ trong túi ra, nói: “Nhìn thấy chưa? Tôi là hộ lý ở đây, quản lý của trung tâm là bác cả của tôi”.

Nửa tiếng sau, cô bé đã được vào phòng bệnh, hơn nữa còn có bác sĩ đến thăm bệnh, chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật sau đó.