MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô BìnhChương 672: Tôi chính là quy tắc

Thần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô Bình

Chương 672: Tôi chính là quy tắc

563 từ · ~3 phút đọc

Nói xong, Quan Hữu Kỳ gọi bảo vệ tới.

Mười mấy bảo vệ lập tức xông đến.

Ông ta vung tay: “Đuổi tên thần kinh này ra ngoài ngay cho tôi!”

“Còn người phụ nữ này, cô ta dám tát lên mặt tôi trước mắt nhiều người như vậy”.

“Đưa cô ta đến phòng làm việc của tôi, tôi muốn dạy cô ta nên làm người thế nào!”

Lúc mấy bảo vệ vây tới, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng quát to của Cố Hưng Thuận.

“Đợi đã!”

Chương 106: Tôi chính là quy tắc

Sau đó, Cố Hưng Thuận dẫn theo hai cấp dưới vội vàng chạy vào.

Nhìn cái đầu đầy mồ hôi của ông ta là biết ngay ông ta gấp gáp đến mức nào.

Quan Hữu Kỳ nhìn thấy Cố Hưng Thuận thì lập tức nhíu mày, nói với ông ta:

“Sao ông lại về đây rồi? Không phải tôi đã gửi công văn kêu ông ra nước ngoài khảo sát sao?”

Cố Hưng Thuận nhìn thoáng qua Lý Phong, sau đó liên tục hít sâu mấy hơi.

Ông ta rất căng thẳng, phải nói là vô cùng căng thẳng.

Đây là lần ông ta căng thẳng nhất từ khi nhậm chức ở ngân hàng đến nay!

Dù năm đó khi đến ngân hàng phỏng vấn cũng không căng thẳng như lúc này.

Vì bây giờ Cố Hưng Thuận đang phải tiến hành một ván cược lớn.

Đến bây giờ ông ta vẫn không biết rõ rốt cuộc Lý Phong có thân phận gì?

Điều duy nhất ông ta biết là bối cảnh của Lý Phong rất sâu xa.

Cố Hưng Thuận có thể ngồi vào vị trí bây giờ đều dựa vào việc mấy năm nay ông ta cố gắng phấn đấu, cộng thêm một chút may mắn để đi lên.

Ông ta hiểu rất rõ với xuất thân của mình cũng chỉ có thể làm đến vị trí này thôi, hơn nữa còn có thể bị người khác thay thế bất cứ lúc nào.

Ông ta muốn leo lên cao hơn, muốn đi xa hơn, thì nhất định phải dựa vào Lý Phong.

Nếu ván cược này thắng, từ nay về sau cuộc đời ông ta sẽ vô cùng tươi sáng.

Nếu ông ta thua, vậy ông ta sẽ rơi vào vực sâu, từ nay về sau không còn cách nào ngẩng đầu lên nữa.

Mà bây giờ Cố Hưng Thuận đứng ở đây đã nói rõ lựa chọn cuối cùng của ông ta rồi.

Cố Hưng Thuận nói với Quan Hữu Kỳ: “Tổng giám đốc, trước giờ bên Đông Hải đều là tôi chịu trách nhiệm”.

“Tuy cấp bậc của ông cao hơn tôi, nhưng ông rút đi khoản vay của tập đoàn Lăng Tiêu, còn đóng băng tài khoản ngân hàng của bọn họ, như thế không đúng với quy tắc”.

“Tôi hoàn toàn có thể nêu ý kiến về chuyện này với cấp trên”.

Quan Hữu Kỳ cười lạnh: “Chỉ dựa vào ông sao? Cố Hưng Thuận, chẳng lẽ ông đã quên mình dựa vào ai mới ngồi lên được vị trí này rồi à?”

“Chẳng lẽ ông đã quên nếu tôi muốn đá ông xuống từ vị trí này thì chỉ cần nói mấy câu là xong ư?”

Cố Hưng Thuận nuốt một ngụm nước miếng, lén nhìn thoáng qua Lý Phong.