MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô BìnhChương 995

Thần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô Bình

Chương 995

556 từ · ~3 phút đọc

Chương 995 Sau đó, anh hỏi Tiêu Tam Nhãn, ông ấy đáp: “Cậu Ngô, tôi sẽ cho người mời chuyên gia đến”. Từ lâu cửa hàng cầm đồ đã có một quy định ngành nghề, các cửa hàng này sẽ cùng tham gia một hội, trong đó có một hội trưởng được gọi là chuyên gia. Người này có kiến thức rất sâu rộng, không chỉ là hội trưởng của ngành, mà còn là hội trưởng của ngành bán đấu giá. Vừa nghe thấy thế, ông Vương đã biến sắc mặt rồi run rẩy nói: “Không cần”. Ngô Bình nhìn ông ta rồi hỏi: “Ông chịu nhận chưa?” Ông Vương cúi đầu xuống nói: “Tôi nhận, đây đúng là đan dược giả”. Ngô Bình nhìn chằm chằm vào ông ta: “Ai sai ông đến?” Ông Vương: “Tôi nhận lệnh của Phong Tiên, tôi mang ơn ông ấy nên phải nghe lời. Đan dược này cũng là ông ấy đưa cho tôi”. Ngô Bình cười lạnh nói: “Ông cũng to gan đấy, dám đến Đường Lâu lừa đảo”. Ông Vương nhắm mắt lại nói: “Tôi không đền nổi đâu, muốn chém muốn giết thế nào là tuỳ các người”. Ngô Bình nói: “Tôi giơ cao đánh khẽ, ông trả một tỷ rồi biến đi”. Ông Vương mừng rỡ: “Một tỷ ư? Được, tôi đồng ý”. Ông ta là một cao thủ cảnh giới Thần nên dư sức có khoản tiền này. “Khoan”, Ngô Bình nói: “Ông về bảo với Phong Tiên là trong bảy ngày tới, sẽ có người đến chơi đấy”. Ông Vương vội nói: “Được, tôi sẽ chuyển lời”. Chuyển khoản xong là ông ta chạy ngay. Đường Băng Vân suy nghĩ rồi cười nói: “Chiêu này của anh hay đấy, không biết có thật hay không, nhưng kiểu gì Phong Tiên cũng mất ăn mất ngủ”. Ngô Bình lắc đầu: “Không đơn giản thế đâu, ông ta biết coi bói, nghe được tin này thì kiểu gì cũng xem một quẻ cho anh”. Đường Băng Vân ngẩn ra: “Biết vậy rồi thì anh còn nói thế làm gì?” Ngô Bình cười nói: “Nếu ông ta bấm ra được là mình sẽ chết trong bảy ngày nữa thì em nghĩ sao?” Đường Băng Vân ngẩn ra, dù đã hiểu ý của Ngô Bình nhưng vẫn ngạc nhiên nói: “Ý anh là anh có cách làm thay đổi quẻ bói ư?” Ngô Bình: “Tiểu xảo thôi”. Chưởng quầy kinh ngạc hỏi: “Cậu Ngô, cậu có thể thay đổi quẻ bói ư?” Ngô Bình bình thản đáp: “Một khi biết về ngành này rồi thì sẽ không thấy khó nữa”. Đường Băng Vân hớn hở nói: “Thế thì Phong Tiên mất ngủ là cái chắc”. Ngô Bình lấy giấy bút ra rồi nói: “Tôi sẽ liệt kê mấy thứ, mọi người nhanh chóng đi chuẩn bị để lát còn dùng luôn”. Đường Băng Vân cầm lấy tờ giấy rồi sai người đi chuẩn bị ngay. Nửa tiếng sau, Phong Tiên đang ngồi trong phòng khách của một ngôi nhà lớn, ông ta mặc áo bào màu thanh, mái tóc dài hoa râm, khoảng 60 tuổi, dáng người ông ta không cao, hơi gầy, mắt nhỏ, miệng mím chặt, lông mày thì chau lại. Ông Vương đang đứng trước mặt Phong Tiên với vẻ rụt rè, sợ sệt.