MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Âm Của Sự Chuộc TộiChương 10: Điểm tựa cuối cùng

Thanh Âm Của Sự Chuộc Tội

Chương 10: Điểm tựa cuối cùng

2,223 từ · ~12 phút đọc

Thành phố A bước vào những ngày cuối đông bằng một trận cuồng phong chưa từng thấy trong nhiều năm qua. Bầu trời vốn đã xám xịt nay càng trở nên nặng nề, những đám mây đen đặc kịt sà xuống thấp, nuốt chửng đỉnh của các tòa nhà chọc trời. Gió rít lên từng hồi qua những khe hẹp của phố thị, quật ngã những biển hiệu quảng cáo và làm rung chuyển cả những hàng cây cổ thụ dọc các tuyến phố chính. Sự chia xa tạm thời giữa Thẩm Hàn Chu và Lâm Hạ Chi đã kéo dài được hơn một tuần. Một tuần ấy, căn hộ của vị bác sĩ trưởng khoa lại trở về với vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ, còn phòng tranh nhỏ nơi cuối phố lại luôn sáng đèn đến tận đêm khuya, nhưng người bên trong thì cứ mãi ngẩn ngơ trước những tấm toan trống rỗng.

Thẩm Hàn Chu đứng trong phòng trực của bệnh viện, đôi mắt anh hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ. Công việc bận rộn dường như là liều thuốc duy nhất giúp anh tạm quên đi cảm giác trống trải ở lồng ngực trái. Anh đã định gọi cho Hạ Chi hàng trăm lần, ngón tay đã dừng lại trên dãy số quen thuộc nhưng rồi lại thu hồi. Anh muốn cho cậu không gian, muốn tôn trọng sự tự tôn mà cậu đang cố gắng bảo vệ. Nhưng anh không biết rằng, sự im lặng của anh lại khiến Hạ Chi ở đầu dây bên kia cảm thấy như mình đang thực sự bị bỏ rơi trong thế giới màu sắc mới mẻ nhưng đầy rẫy chông gai này.

"Bác sĩ Thẩm, có tin báo từ trung tâm điều hành cấp cứu. Một vụ tai nạn liên hoàn xảy ra trên cao tốc phía Bắc do tầm nhìn hạn chế và gió mạnh. Có rất nhiều người bị thương nặng, dự kiến bệnh viện chúng ta sẽ tiếp nhận khoảng mười ca chấn thương sọ não và cột sống."

Tiếng của y tá trưởng vang lên khiến Thẩm Hàn Chu lập tức thoát khỏi dòng suy nghĩ. Anh siết chặt vạt áo blouse, phong thái của một vị chỉ huy phòng mổ quay trở lại ngay lập tức.

"Thông báo cho toàn khoa ngoại thần kinh trực chiến 100%. Chuẩn bị sẵn ba phòng mổ trống. Tôi sẽ xuống sảnh tiếp nhận ngay bây giờ."

Trong lúc Thẩm Hàn Chu đang lao vào trận chiến giành giật sự sống, thì tại căn hẻm nhỏ nơi phòng tranh tọa lạc, Lâm Hạ Chi đang gặp phải một tình huống nguy hiểm. Gió bão đã làm sập một phần mái tôn của ngôi nhà cũ nát bên cạnh, kéo theo một cột điện đổ nghiêng về phía phòng tranh của cậu. Tiếng đổ vỡ khô khốc vang lên giữa tiếng mưa gào thét. Hạ Chi đang cố gắng thu dọn những bức tranh quý giá vào góc an toàn thì một tiếng nổ lớn từ trạm biến áp gần đó khiến toàn bộ khu phố chìm vào bóng tối.

Sự tối tăm đột ngột ấy giống như một cú đấm trực diện vào tâm lý của Hạ Chi. Dù đôi mắt đã lành lặn, nhưng bóng tối vẫn là kẻ thù dai dẳng nhất đối với cậu sau mười năm sống trong mù lòa. Cậu run rẩy tìm kiếm chiếc đèn pin, nhưng một cơn đau đầu dữ dội lại ập đến – di chứng tâm lý của sự sợ hãi cực độ. Hạ Chi loạng choạng ngã xuống, tay cậu vô tình quờ quạng trúng chiếc điện thoại trên bàn. Trong cơn hoảng loạn tột độ, cái tên đầu tiên hiện lên trong tâm trí cậu, người duy nhất mà cậu muốn tìm thấy vào lúc này, chỉ có Thẩm Hàn Chu.

"Hàn... Chu..."

Cậu nhấn nút gọi, tiếng chuông vang lên giữa những tiếng sét đánh ngang trời.

Tại sảnh cấp cứu, Thẩm Hàn Chu đang tất bật kiểm tra vết thương cho một bệnh nhân vừa được đưa xuống từ xe cứu thương. Tiếng điện thoại trong túi áo rung lên liên hồi. Anh vốn định lờ đi, nhưng linh tính về một sự bất an kỳ lạ khiến anh khựng lại. Anh rút điện thoại ra, cái tên "Hạ Chi" nhấp nháy trên màn hình như một lời cầu cứu yếu ớt.

"Hạ Chi? Tôi đây!" Thẩm Hàn Chu áp điện thoại vào tai, giọng nói anh lộ rõ sự lo lắng.

Đầu dây bên kia chỉ có tiếng gió rít, tiếng mưa đập vào mái tôn và tiếng thở dốc đầy đau đớn của Hạ Chi.

"Hàn Chu... cứu tôi... tối quá... tôi không thấy gì cả..."

Tim Thẩm Hàn Chu như ngừng đập. Những hình ảnh về một Hạ Chi nhợt nhạt ngã gục trước cổng bệnh viện đêm nào hiện về. Anh nhìn xung quanh sảnh cấp cứu đang hỗn loạn, nhìn những bệnh nhân đang nằm đợi mình, rồi lại nghe tiếng khóc run rẩy của người mình thương. Sự giằng xé giữa trách nhiệm của một bác sĩ và tình cảm của một người đàn ông khiến Thẩm Hàn Chu cảm thấy như mình đang bị xé làm đôi.

"Bác sĩ Thẩm! Bệnh nhân ở phòng mổ số 2 bắt đầu có dấu hiệu tụ máu dưới màng cứng cấp tính, anh phải vào ngay!" Một đồng nghiệp hét lên.

Thẩm Hàn Chu siết chặt điện thoại đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Anh nhìn vào màn hình điện thoại vẫn chưa ngắt kết nối, rồi nhìn về phía phòng mổ.

"Hạ Chi, nghe tôi nói! Em phải tìm một chỗ núp thật an toàn, dưới gầm bàn hoặc góc tường chắc chắn nhất. Tôi sẽ đến ngay sau khi kết thúc ca mổ này. Đừng cúp máy, em phải tin tôi, tôi sẽ đến!"

Anh trao điện thoại cho một y tá thực tập, ra lệnh bằng giọng nói lạnh lùng nhưng chứa đựng sự khẩn cầu: "Giữ liên lạc với người này. Nói chuyện với cậu ấy liên tục, không được để cậu ấy ngất đi. Nếu tín hiệu mất, lập tức báo cho đội cứu hộ ở khu vực X. Đây là mệnh lệnh!"

Thẩm Hàn Chu bước vào phòng mổ. Chưa bao giờ đôi bàn tay của anh lại thực hiện các thao tác với tốc độ kinh khủng đến thế. Mỗi nhát cắt, mỗi đường khâu đều được thực hiện dưới một áp lực tâm lý cực hạn. Anh đang cứu người trước mặt, nhưng linh hồn anh thì đã bay về phía con hẻm nhỏ đầy giông bão kia. Từng phút trôi qua như dài bằng cả thế kỷ. Trong thâm tâm, anh liên tục lặp lại lời cầu nguyện mà một kẻ sùng bái khoa học như anh chưa bao giờ tin tưởng: Xin hãy để em ấy bình an, xin hãy đợi tôi.

Ba tiếng đồng hồ sau, khi ca phẫu thuật cuối cùng kết thúc thành công, Thẩm Hàn Chu thậm chí không kịp thay bộ quần áo phẫu thuật đẫm mồ hôi. Anh lao ra khỏi bệnh viện, lấy chiếc xe của mình và phóng như bay vào màn mưa bão. Những con đường ở Thành phố A lúc này bị ngập nước, cành cây đổ ngổn ngang làm cản trở giao thông. Thẩm Hàn Chu lái xe bất chấp mọi nguy hiểm, tâm trí anh chỉ còn hình ảnh một Hạ Chi đang co quắp trong bóng tối.

Khi đến được đầu con hẻm, chiếc xe không thể vào sâu hơn do dây điện đổ xuống. Thẩm Hàn Chu mở cửa xe, lao thẳng vào màn mưa lạnh giá. Anh chạy bộ trong ánh chớp xanh loét của bầu trời, đôi chân giẫm lên những mảnh kính vỡ và bùn đất.

"Hạ Chi! Lâm Hạ Chi!"

Anh gào lên, giọng nói khản đặc vì gió bão. Khi đến trước phòng tranh, cảnh tượng trước mắt khiến anh chết lặng. Một nửa mái che đã sập xuống, nước mưa tràn vào bên trong. Thẩm Hàn Chu đạp tung cánh cửa gỗ đang kẹt cứng. Bên trong, giữa những bức tranh bị nước làm loang lổ màu sắc, Hạ Chi đang ngồi co rúm ở góc phòng, hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân run rẩy kịch liệt.

Thẩm Hàn Chu lao đến, ôm chặt lấy cơ thể lạnh ngắt của Hạ Chi vào lòng.

"Tôi đây! Hàn Chu đây! Tôi đã đến rồi, Hạ Chi ơi!"

Cảm nhận được hơi ấm và mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc, Hạ Chi ngước mắt lên. Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn pin dự phòng, đôi mắt cậu đẫm nước, ánh nhìn lạc thần dần dần tìm lại được tiêu cự. Cậu vùi đầu vào ngực anh, nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi lâu ngày nay tìm thấy mẹ.

"Anh đã nói... anh sẽ đến... tôi sợ quá... tôi cứ tưởng mình lại mù nữa rồi..."

Thẩm Hàn Chu siết chặt vòng tay, anh hôn lên mái tóc sũng nước của cậu, nước mắt anh hòa cùng nước mưa lăn dài trên má. "Xin lỗi em, ngàn lần xin lỗi em. Tôi sẽ không bao giờ để em lại một mình nữa. Cho dù thế giới này có sụp đổ, tôi cũng sẽ là điểm tựa cuối cùng của em."

Trận bão ngoài kia vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, nhưng bên trong phòng tranh hoang tàn này, một ngọn lửa tình yêu mãnh liệt đang được nhen nhóm lại. Thẩm Hàn Chu bế xốc Hạ Chi lên, đưa cậu ra xe. Anh bật sưởi ở mức cao nhất, dùng chiếc chăn dự phòng quấn chặt lấy người cậu. Anh nhìn thấy đôi bàn tay của Hạ Chi vẫn còn dính những vệt màu dầu đang lem luốc, thấy sự mong manh và cả sự kiên cường của người thanh niên này.

Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Hàn Chu hiểu rằng mọi danh vọng, chức tước hay sự công nhận của xã hội đều trở nên vô nghĩa nếu không có người này bên cạnh. Anh đã từng nghĩ mình là vị cứu tinh của Hạ Chi, nhưng hóa ra chính Hạ Chi mới là người cứu rỗi tâm hồn khô héo của anh. Cậu là điểm tựa duy nhất khiến anh cảm thấy mình còn là một con người thực thụ, biết đau, biết sợ và biết yêu.

"Hàn Chu... chúng ta đừng rời xa nhau nữa nhé?" Hạ Chi thì thầm, giọng nói vẫn còn run vì lạnh nhưng ánh mắt thì vô cùng kiên định. "Tôi không cần phải trở nên hoàn hảo để xứng với anh. Tôi chỉ muốn là chính tôi, và được anh yêu thương như vậy là đủ rồi."

Thẩm Hàn Chu nắm lấy bàn tay cậu, đặt một nụ hôn lên những ngón tay vương màu vẽ. "Em không cần phải thay đổi gì cả. Chính sự không hoàn hảo của em mới là điều làm nên thế giới của tôi. Từ nay về sau, nơi nào có em, nơi đó là nhà của tôi."

Họ trở về căn hộ của Thẩm Hàn Chu khi trời đã về sáng. Bão đã ngớt, nhưng những dư âm của nó vẫn còn hằn rõ trên đường phố Thành phố A. Thẩm Hàn Chu tự tay pha nước ấm, giúp Hạ Chi tắm rửa và thay quần áo. Anh chăm sóc cậu tỉ mỉ như một báu vật dễ vỡ. Khi cả hai đã nằm trên chiếc giường rộng lớn, Hạ Chi gối đầu lên cánh tay anh, cảm nhận nhịp tim đều đặn của Thẩm Hàn Chu truyền sang.

Sự kiện đêm nay đã xóa bỏ mọi rào cản về địa vị và quan điểm sống giữa họ. Khi đối mặt với cái chết và sự mất mát, những thứ phù phiếm bên ngoài đều bị lột sạch, chỉ còn lại bản chất thuần khiết nhất của tình yêu. Hạ Chi nhận ra rằng việc cậu đứng một mình để chứng tỏ bản thân không quan trọng bằng việc có một người sẵn sàng lao qua bão tố để nắm lấy tay mình. Và Thẩm Hàn Chu cũng hiểu rằng, sự bảo vệ tốt nhất không phải là ép người mình yêu vào một cái lồng kính, mà là cùng họ đi qua giông bão.

"Ngày mai, tôi sẽ cùng em dọn dẹp lại phòng tranh." Thẩm Hàn Chu khẽ nói vào tai cậu. "Những bức tranh bị hỏng, chúng ta sẽ vẽ lại. Những bức tường bị sập, chúng ta sẽ xây lại. Chỉ cần chúng ta còn nhau, không có gì là không thể khởi đầu lại."

Hạ Chi mỉm cười, một nụ cười thanh thản nhất kể từ khi cậu tỉnh dậy sau ca phẫu thuật. "Vâng, chúng ta sẽ vẽ lại một Thành phố A sau cơn bão, nơi ánh nắng sẽ rực rỡ hơn bao giờ hết."

Ánh bình minh của ngày mới bắt đầu ló dạng, len lỏi qua những tấm rèm cửa, chiếu lên gương mặt của hai người đang say ngủ. Thành phố A sau cơn bão mang một vẻ đẹp trong trẻo, tinh khôi. Những mảnh vỡ của đêm qua sẽ được thu dọn, những vết thương sẽ lành lại, và tình yêu của họ sau khi trải qua thử thách khắc nghiệt nhất đã trở nên kiên cố như một pháo đài.