MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Âm Của Sự Chuộc TộiChương 13: Cơn gió ngược từ quá khứ

Thanh Âm Của Sự Chuộc Tội

Chương 13: Cơn gió ngược từ quá khứ

2,454 từ · ~13 phút đọc

Thành phố A những ngày giáp Tết Nguyên Đán khoác lên mình một diện mạo khác lạ. Sự hối hả thường nhật dường như bị đẩy lên đến đỉnh điểm trước khi bước vào kỳ nghỉ dài. Những hàng xe nối đuôi nhau bất tận trên các trục đường chính, tiếng còi xe inh ỏi hòa cùng không khí hanh khô, lạnh buốt. Tại Bệnh viện Trung tâm, áp lực công việc chưa bao giờ hạ nhiệt. Thẩm Hàn Chu vừa kết thúc một buổi hội chẩn căng thẳng về một ca u não hiếm gặp thì nhận được thông báo mời lên phòng Phó Giám đốc.

Bước chân anh trên hành lang bệnh viện hôm nay mang theo một dự cảm không lành. Sự bình yên ngắn ngủi sau khi hòa giải với Lâm Hạ Chi dường như đang đứng trước một phép thử mới, lạnh lẽo và tàn nhẫn hơn.

Khi Thẩm Hàn Chu bước vào phòng, Phó Giám đốc bệnh viện – ông Trương – không còn giữ vẻ vồn vã giả tạo như mọi khi. Trên bàn làm việc của ông là một xấp ảnh và một tập hồ sơ dày cộm.

"Bác sĩ Thẩm, anh hãy ngồi xuống đi." Ông Trương đẩy xấp ảnh về phía anh. "Tôi nghĩ anh cần giải thích về những thứ này trước khi Hội đồng quản trị chính thức vào cuộc."

Thẩm Hàn Chu cầm những tấm ảnh lên. Tim anh thắt lại một nhịp, nhưng gương mặt vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. Đó là những bức ảnh chụp anh và Hạ Chi tại bữa tiệc tối của cổ đông, bức ảnh hai người nắm tay nhau đi dạo bên bờ sông, và thậm chí có cả tấm hình anh bế Hạ Chi ra khỏi phòng tranh trong đêm bão. Những góc chụp rất chuyên nghiệp, rõ ràng là có sự sắp đặt từ trước.

"Đây là đời tư của tôi. Tôi không nghĩ nó vi phạm quy định của bệnh viện." Thẩm Hàn Chu lạnh lùng đáp.

"Về lý thì không, nhưng về tình và về danh tiếng thì có, Hàn Chu ạ." Ông Trương thở dài, giả vờ như đang lo lắng cho anh. "Có người đã gửi đơn tố cáo lên Sở Y tế và Hội đồng quản trị, nói rằng anh lợi dụng chức vụ để có quan hệ bất chính với bệnh nhân của mình. Họ cáo buộc anh đã ưu tiên nguồn lực của bệnh viện để phẫu thuật cho người tình, trong khi có những bệnh nhân khác cần thiết hơn. Hơn nữa... quá khứ của cậu Lâm Hạ Chi này, việc gia đình cậu ta liên quan đến vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng mười năm trước, đang bị lật lại một cách tiêu cực."

Thẩm Hàn Chu siết chặt tay đến mức gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Anh nhận ra đây không đơn thuần là một vụ bê bối tình cảm. Đây là một cơn gió ngược từ quá khứ, được thổi bùng lên bởi những đối thủ cạnh tranh đang muốn kéo anh xuống khỏi vị trí trưởng khoa. Họ đang dùng Hạ Chi – điểm yếu nhất và cũng là tình yêu duy nhất của anh – để làm vũ khí.

"Hạ Chi là bệnh nhân của tôi, nhưng ca phẫu thuật của cậu ấy hoàn toàn tuân thủ quy trình và có sự phê duyệt của Hội đồng chuyên môn. Việc chúng tôi nảy sinh tình cảm là sau khi cậu ấy đã xuất viện." Thẩm Hàn Chu đanh thép khẳng định.

"Dư luận không quan tâm đến mốc thời gian, họ chỉ quan tâm đến những tiêu đề giật gân thôi." Ông Trương gõ tay lên mặt bàn. "Hội đồng quản trị yêu cầu anh phải tạm thời lánh mặt. Hoặc là anh công khai phủ nhận mối quan hệ này, tuyên bố đó chỉ là sự quan tâm giữa bác sĩ và bệnh nhân cũ, hoặc anh sẽ phải đối mặt với một cuộc thanh tra toàn diện về đạo đức nghề nghiệp."

Thẩm Hàn Chu đứng dậy, ánh mắt anh nhìn thẳng vào ông Trương, không hề nao núng. "Tôi sẽ không phủ nhận sự thật. Và tôi cũng sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương Hạ Chi thêm một lần nào nữa."

Anh bước ra khỏi phòng, bỏ lại phía sau những lời đe dọa ngầm. Nhưng khi cánh cửa khép lại, anh cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời xâm chiếm lấy mình. Anh không sợ mất đi danh tiếng hay sự nghiệp, nhưng anh sợ Hạ Chi sẽ lại phải gánh chịu những điều tiếng không đáng có. Quá khứ của Hạ Chi là một vết sẹo lớn, và bây giờ có kẻ đang cố tình rạch sâu vào nó.

Chiều hôm đó, tin đồn bắt đầu lan rộng trên các hội nhóm nội bộ của bệnh viện và thậm chí là rò rỉ lên một vài trang tin lá cải. Những từ ngữ như "bác sĩ thiên tài và người tình họa sĩ", "bí ẩn ca mổ ưu tiên" xuất hiện dày đặc.

Thẩm Hàn Chu lái xe đến phòng tranh của Hạ Chi với tâm trạng nặng trĩu. Anh thấy Hạ Chi đang đứng trước một bức tranh vẽ dở, gương mặt cậu lộ rõ vẻ lo lắng khi nhìn thấy anh. Có lẽ cậu cũng đã thấy hoặc nghe thấy điều gì đó.

"Hàn Chu... có chuyện gì phải không? Tôi thấy có người lạ cứ đứng lảng vảng trước phòng tranh chụp hình từ sáng." Hạ Chi hỏi, giọng nói mang theo sự bất an.

Thẩm Hàn Chu đi đến, ôm lấy cậu thật chặt. Anh vùi đầu vào hõm cổ cậu, hít hà mùi hương thảo dịu nhẹ để tìm lại chút bình yên.

"Hạ Chi, nghe tôi nói. Sẽ có một vài tin đồn không hay về chúng ta, và cả về quá khứ của gia đình em nữa. Có kẻ đang muốn nhắm vào tôi, nhưng họ lại dùng em để tấn công. Tôi xin lỗi vì đã lôi em vào mớ hỗn độn này."

Hạ Chi lặng đi một chút, rồi cậu nhẹ nhàng đẩy anh ra để nhìn rõ mặt anh. Cậu thấy sự hối lỗi và đau đớn trong đôi mắt anh. Cậu mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng tràn đầy sức mạnh.

"Nếu là vì anh, tôi không sợ gì cả. Mười năm trước tôi đã mất tất cả, điều duy nhất tôi còn giữ lại được là sự thật. Nếu họ muốn dùng quá khứ của tôi để làm hại anh, thì họ đã lầm rồi. Tôi không còn là đứa trẻ mù lòa chỉ biết khóc ngày xưa nữa."

Thế nhưng, sự việc nghiêm trọng hơn họ nghĩ. Sáng hôm sau, một tờ báo mạng đăng tải bài viết chi tiết về vụ tai nạn mười năm trước, trong đó bóng gió rằng gia đình Hạ Chi đã dùng tiền để chạy tội và giờ đây Hạ Chi đang dùng vẻ ngoài tội nghiệp để lợi dụng vị bác sĩ tài năng. Những bình luận ác ý tràn ngập dưới bài viết. Họ mắng chửi Hạ Chi, họ nghi ngờ đạo đức của Thẩm Hàn Chu.

Bệnh viện trở thành một nơi đầy rẫy những cái nhìn soi mói. Mỗi khi Thẩm Hàn Chu đi qua hành lang, những tiếng xì xào lại rộ lên rồi tắt lịm. Đỉnh điểm là khi một bệnh nhân cũ, người từng có mâu thuẫn nhỏ với Thẩm Hàn Chu, đột ngột nộp đơn kiện đòi bồi thường vì "sai sót chuyên môn" trong quá khứ, lấy cớ rằng anh không tập trung vì mải mê quan hệ tình cảm. Điều này khiến Sở Y tế buộc phải vào cuộc điều tra chính thức.

Đêm hôm đó, trong căn hộ của Thẩm Hàn Chu, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Hạ Chi ngồi trên sofa, đọc từng dòng bình luận nhắm vào mình. Cậu thấy người ta gọi cậu là "kẻ đào mỏ", là "vết đen trong sự nghiệp của bác sĩ Thẩm".

"Hàn Chu, hay là chúng ta... tạm thời không gặp nhau nữa?" Hạ Chi lên tiếng, giọng cậu nghẹn lại. "Tôi không muốn vì tôi mà anh mất đi tất cả những gì anh đã dày công gây dựng."

Thẩm Hàn Chu đang đứng bên quầy bar, anh đặt ly nước xuống một cách nặng nề. Anh đi đến trước mặt cậu, quỳ một chân xuống sàn để nhìn ngang tầm mắt cậu.

"Em đang nói gì vậy? Em nghĩ tôi là loại người sẽ buông tay em chỉ để giữ lại cái ghế trưởng khoa sao?"

"Nhưng họ đang hủy hoại anh!" Hạ Chi hét lên, nước mắt tràn ra. "Nếu anh cứ tiếp tục ở bên tôi, sự nghiệp của anh sẽ chấm dứt tại đây. Tôi là một họa sĩ, tôi có thể đi đâu cũng được, nhưng anh là bác sĩ, anh thuộc về phòng mổ này!"

Thẩm Hàn Chu nắm lấy hai vai cậu, lắc nhẹ. "Lâm Hạ Chi, nhìn tôi này! Mười năm trước, tôi đã sống trong bóng tối của sự dằn vặt. Mười năm sau, tôi sẽ không để mình mất đi người tôi yêu thêm một lần nào nữa. Sự nghiệp có thể xây dựng lại, danh tiếng có thể lấy lại, nhưng nếu mất em, tôi sẽ thực sự trở thành một cái xác không hồn dưới lớp áo trắng này."

Anh ôm cậu vào lòng, để cậu khóc nấc lên. Trong bóng tối của căn phòng, Thẩm Hàn Chu hạ quyết tâm. Nếu thế giới này muốn dùng quá khứ để trừng phạt họ, thì anh sẽ dùng sự thật để đáp trả. Ngày hôm sau, thay vì im lặng hay lánh mặt, Thẩm Hàn Chu yêu cầu tổ chức một buổi họp báo công khai ngay tại sảnh lớn của bệnh viện.

Anh xuất hiện trong bộ blouse trắng quen thuộc, nhưng lần này không phải để nói về y học. Đứng bên cạnh anh là Lâm Hạ Chi. Cậu mặc bộ vest màu xám nhạt, gương mặt xanh xao nhưng đôi mắt vô cùng kiên định. Trước hàng chục ống kính và phóng viên, Thẩm Hàn Chu dõng dạc nói:

"Tôi là Thẩm Hàn Chu, Trưởng khoa Ngoại thần kinh. Hôm nay tôi có mặt ở đây không phải để giải trình về chuyên môn, vì hồ sơ bệnh án của Lâm Hạ Chi minh bạch 100%. Tôi ở đây để bảo vệ danh dự của người tôi yêu và của chính bản thân tôi."

Anh nắm lấy tay Hạ Chi, giơ cao trước mặt mọi người.

"Phải, tôi yêu Lâm Hạ Chi. Chúng tôi yêu nhau như bất kỳ hai con người bình thường nào khác. Quá khứ của gia đình cậu ấy là một bi kịch, không phải là một tội lỗi để các người đào bới và nhục mạ. Nếu việc yêu thương một người là vi phạm đạo đức, thì tôi sẵn sàng từ bỏ nghề y này ngay lập tức. Nhưng nếu các người dùng những lời bịa đặt để tấn công một công dân lương thiện, tôi sẽ đấu tranh đến cùng trước pháp luật."

Cả khán phòng im phăng phắc. Hạ Chi nhìn sang Thẩm Hàn Chu, thấy một vầng hào quang của sự dũng cảm bao quanh anh. Cậu chưa bao giờ thấy anh mạnh mẽ đến thế. Anh đang đặt cược toàn bộ sự nghiệp và danh tiếng của mình để bảo vệ cậu.

Sự kiên định của Thẩm Hàn Chu đã làm xoay chuyển dư luận. Những người trước đây chỉ hùa theo đám đông bắt đầu nhìn nhận lại vấn đề. Một vài tờ báo uy tín bắt đầu đăng tải những bài viết phân tích về sự bất công mà các y bác sĩ phải chịu đựng khi đời tư bị xâm phạm. Thậm chí, những bệnh nhân từng được Thẩm Hàn Chu cứu sống đã tự nguyện lên tiếng bảo vệ anh trên mạng xã hội.

Sở Y tế sau khi điều tra đã đưa ra kết luận cuối cùng: Ca phẫu thuật của Lâm Hạ Chi hoàn toàn hợp lệ, không có dấu hiệu thiên vị hay sai sót chuyên môn. Đơn kiện của bệnh nhân cũ cũng bị bác bỏ do không có bằng chứng. Những kẻ đứng sau vụ bôi nhọ bị lôi ra ánh sáng, trong đó có một vài bác sĩ cùng khoa đang ganh ghét với anh.

Khi sóng gió qua đi, không khí đón Tết đã tràn ngập khắp nơi. Thành phố rực rỡ trong sắc đỏ của đèn lồng và sắc vàng của hoa mai. Thẩm Hàn Chu dắt tay Hạ Chi bước vào sảnh bệnh viện trong sự im lặng kính nể của mọi người. Anh vẫn là vị trưởng khoa tài năng nhất, nhưng giờ đây anh còn là một biểu tượng của sự chân thành và dũng cảm trong tình yêu.

Phía sau lớp áo trắng là một trái tim sắt đá khi cần bảo vệ công lý, và là một trái tim mềm yếu khi ở bên người mình yêu. Thẩm Hàn Chu đã chứng minh rằng, quá khứ có thể là nỗi đau, nhưng nó không bao giờ có thể là cái cớ để ngăn cản con người ta hướng tới hạnh phúc.

Đêm giao thừa, họ đứng trên ban công căn hộ, cùng nhau ngắm pháo hoa rực sáng trên bầu trời Thành phố A. Những mảng màu xanh, đỏ, vàng nổ tung giữa không trung, phản chiếu trong đôi mắt của Hạ Chi.

"Hàn Chu, nhìn kìa! Pháo hoa đẹp quá!" Hạ Chi reo lên, nụ cười rạng rỡ như một đứa trẻ.

Thẩm Hàn Chu ôm cậu từ phía sau, siết nhẹ vòng tay. "Năm nay, và nhiều năm sau nữa, tôi sẽ cùng em ngắm những màu sắc này. Sẽ không còn cơn gió ngược nào có thể ngăn cản chúng ta nữa."

Thành phố A vào khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới dường như trở nên bao dung hơn. Những hận thù, những định kiến và những bóng ma quá khứ dường như tan biến theo những làn khói pháo hoa. Chỉ còn lại tình yêu đang nảy mầm và vươn cao, rực rỡ và bền bỉ hơn bất kỳ màu sắc nào trên tấm toan của cuộc đời. Một nụ hôn nồng nàn được trao đi dưới ánh sáng rực rỡ của những đóa hoa lửa trên trời cao, đánh dấu sự khởi đầu của một hành trình mới không còn giấu giếm, không còn sợ hãi. Cơn gió ngược của quá khứ rốt cuộc không thể dập tắt ngọn lửa trong lòng họ, mà chỉ khiến nó cháy sáng hơn bao giờ hết giữa lòng thành phố hoa lệ.