MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Âm Từ Căn Gác NhỏChương 11: KHI CÁNH CHIM MUỐN THỬ SỨC VỚI TRỜI CAO

Thanh Âm Từ Căn Gác Nhỏ

Chương 11: KHI CÁNH CHIM MUỐN THỬ SỨC VỚI TRỜI CAO

2,210 từ · ~12 phút đọc

Mùa đông ở Lâm Vũ không bao giờ kết thúc một cách đột ngột. Nó cứ thế tan ra từng chút một, giống như những viên đường phèn chìm sâu trong chén trà nóng, để lại một dư vị ngọt thanh và man mác buồn. Khi những mầm non đầu tiên của loài hoa anh đào rừng bắt đầu e ấp trên những cành cây khô khốc, cả thành phố bỗng xôn xao bởi một sự kiện văn hóa lớn: Cuộc thi Piano Quốc tế "Âm vang Cao nguyên" lần đầu tiên được tổ chức tại Nhà hát trung tâm Lâm Vũ.

Đối với một thành phố vốn dĩ trầm mặc, đây là một luồng gió mới mạnh mẽ. Khắp các ngả đường, những tấm băng rôn màu xanh thẳm in hình những phím đàn bay bổng được treo trang trọng. Đối với những người học nhạc như Hạ Chi, đây không chỉ là một cuộc thi, mà là một cánh cửa mở ra thế giới rộng lớn ngoài kia—thế giới của ánh đèn sân khấu chuyên nghiệp, của những nhà phê bình khắt khe và của những cơ hội đổi đời.

Trong hiệu sách “Ký Ức Đĩa Than”, bầu không khí cũng bắt đầu có những rung động khác lạ. Duy Anh nhận thấy Hạ Chi dạo gần đây thường đứng tần ngần trước những tấm áp phích dán ở đầu ngõ. Ánh mắt cậu chứa đựng một nỗi khát khao thầm lặng, nhưng ngay khi thấy bóng dáng Duy Anh, cậu lại vội vã quay đi, giấu nhẹm tâm tư vào sâu trong lòng.

Duy Anh hiểu Hạ Chi. Anh hiểu rằng một con thiên nga không thể mãi bơi trong một hồ nước nhỏ, dù hồ nước đó có bình yên đến đâu. Cậu cần bầu trời, cần những cơn gió lộng để sải cánh.

Một buổi chiều, khi nắng vàng rót mật xuống những kệ đĩa than, Duy Anh đặt lên bàn một tờ đơn đăng ký dự thi đã được anh điền sẵn phần thông tin cơ bản.

“Em đi thi đi, Hạ Chi,” Duy Anh nói, giọng anh bình thản nhưng chứa đựng một sự kiên quyết kỳ lạ.

Hạ Chi đang lau phím đàn, nghe vậy thì sững người. Cậu buông chiếc khăn xuống, đôi mắt nhìn Duy Anh đầy bối rối: “Anh… anh nói gì vậy? Em không đi đâu. Tiệm còn bao nhiêu việc, rồi anh mới ốm dậy, em sao bỏ anh một mình được?”

Duy Anh bước lại gần, đặt đôi bàn tay to lớn lên vai cậu. “Tôi khỏe rồi, tiệm cũng đã có nề nếp. Hạ Chi, em không thuộc về những rãnh ghi cũ kỹ này mãi mãi được. Em có tài năng, và tài năng đó cần được cả thế giới lắng nghe. Nếu em vì tôi mà chôn vùi tuổi trẻ ở đây, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình.”

“Nhưng em không cần thế giới, em chỉ cần đàn cho anh nghe thôi,” Hạ Chi cãi lại, giọng cậu run lên, một giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt. Cậu sợ. Cậu sợ rằng nếu cậu bước ra khỏi con ngõ Trầm Mặc này, sợi dây liên kết mỏng manh nhưng quý giá giữa cậu và Duy Anh sẽ bị đứt đoạn bởi nhịp sống hối hả ngoài kia.

Duy Anh mỉm cười, một nụ cười vừa bao dung vừa mang chút đượm buồn. Anh kéo cậu lại gần, ôm nhẹ vào lòng. “Đừng sợ sự xa cách. Nếu tình cảm của chúng ta chỉ đứng vững được trong không gian bốn bức tường này, thì nó yếu ớt quá rồi. Đi thi đi, không phải để giành giải thưởng, mà để em thấy mình thực sự là ai khi đứng trước đám đông. Tôi sẽ ở đây, ngay hàng ghế đầu tiên, để nhìn em tỏa sáng.”

Sau nhiều đêm trăn trở, cuối cùng Hạ Chi cũng gật đầu. Và kể từ đó, nhịp sống trong hiệu sách thay đổi hoàn toàn.

Những ngày chuẩn bị cho cuộc thi là những ngày đầy áp lực. Hạ Chi phải tập luyện cường độ cao. Cậu không còn thời gian để cùng Duy Anh thong thả pha trà hay đi dạo dưới rừng thông mỗi buổi chiều. Cậu nhốt mình trên gác lửng với chiếc Steinway, đôi tay lướt điên cuồng trên phím đàn. Tiếng đàn lúc này không còn là những bản Nocturne êm đềm nữa, mà là những bản Concertos phức tạp, đầy những nốt cao trào và kỹ thuật điêu luyện.

Duy Anh cũng bận rộn theo cách riêng của mình. Anh trở thành người hậu phương thầm lặng. Anh tìm mua những loại thực phẩm bổ dưỡng nhất, đích thân xuống bếp nấu những món canh thanh nhiệt cho Hạ Chi. Anh hạn chế tiếp khách, treo biển "Vui lòng giữ yên lặng" trước cửa tiệm để Hạ Chi có một không gian tuyệt đối tĩnh mịch.

Thế nhưng, sự im lặng ấy lại tạo ra một khoảng cách vô hình. Họ vẫn ở chung một mái nhà, nhưng dường như mỗi người đều đang sống trong một thế giới riêng. Hạ Chi bị cuốn vào những nốt nhạc, những lo âu về kỹ thuật, về đối thủ. Cậu bắt đầu trở nên cáu gắt và nhạy cảm hơn.

Có một buổi tối, khi kim đồng hồ đã chỉ hai giờ sáng, tiếng piano đột ngột dừng lại bằng một âm thanh chát chúa. Duy Anh chạy lên, thấy Hạ Chi đang gục đầu xuống phím đàn, đôi vai run rẩy.

“Tôi không làm được, Duy Anh… Bản nhạc này quá khó, em không cảm nhận được nó,” Hạ Chi nói trong tiếng nấc.

Duy Anh không khuyên bảo những lời sáo rỗng. Anh im lặng đi tới, nhấc đôi bàn tay mỏi nhừ của cậu lên, nhẹ nhàng xoa bóp từng khớp xương. “Em đang cố biến mình thành một chiếc máy hát hoàn hảo, Hạ Chi ạ. Nhưng khán giả không cần một chiếc máy. Họ cần một con người. Em đã quên mất cách ‘nghe’ chính mình rồi.”

Anh dẫn cậu xuống nhà, đặt lên máy hát một chiếc đĩa than cũ ghi lại tiếng sóng biển hòa quyện với tiếng đàn guitar mộc mạc. “Đêm nay đừng tập nữa. Hãy nghe tiếng sóng, nghe nhịp thở của Lâm Vũ. Em phải tìm lại sự bình yên trong tâm hồn mình, nốt nhạc mới có thể cất cánh.”

Đêm đó, họ nằm cạnh nhau trên chiếc đệm nhỏ, nhưng không ai nói với ai lời nào. Hạ Chi nắm lấy tay Duy Anh, cảm thấy bàn tay anh vẫn ấm áp như thế, nhưng trong lòng cậu dấy lên một nỗi sợ mơ hồ. Cậu cảm nhận được Duy Anh đang đẩy cậu đi, đẩy cậu về phía ánh hào quang, nơi mà có lẽ anh sẽ không thể chạm tới được nữa.

Ngày thi vòng loại cũng đến. Nhà hát trung tâm Lâm Vũ rực rỡ ánh đèn. Hạ Chi diện bộ vest đen lịch lãm mà Duy Anh đã dùng tiền tiết kiệm của tiệm để đặt may riêng cho cậu. Trong bộ đồ ấy, Hạ Chi không còn là cậu thiếu niên mộc mạc trong tiệm sách, mà trông như một hoàng tử bước ra từ những trang cổ tích.

Duy Anh đứng ở cánh gà, chỉnh lại cổ áo cho cậu. Anh thấy tay Hạ Chi lạnh ngắt.

“Đừng nhìn xuống ban giám khảo,” Duy Anh thầm thì. “Hãy cứ coi như dưới kia chỉ có một mình tôi đang ngồi chờ nghe em đàn như mọi ngày ở tiệm. Hãy đàn cho tôi, và cho chính em.”

Hạ Chi bước ra sân khấu. Tiếng vỗ tay vang lên lạt xẽo vì cậu là một cái tên hoàn toàn mới. Cậu ngồi xuống trước chiếc đại dương cầm lộng lẫy, hít một hơi thật sâu. Cậu nhìn về phía cánh gà, nơi có một bóng dáng cao gầy đang đứng lặng lẽ mỉm cười.

Nốt nhạc đầu tiên vang lên. Nó mộc mạc, chân thành và mang theo cả mùi hương của gỗ cũ, của trà nhài và sương mù Lâm Vũ. Cả khán phòng bỗng chốc lặng phắt. Những vị giám khảo khó tính bắt đầu ngẩng đầu lên, ánh mắt họ thay đổi từ soi xét sang kinh ngạc.

Hạ Chi không biểu diễn, cậu đang kể chuyện. Cậu kể về con ngõ Trầm Mặc, về người đàn ông đã cứu rỗi cuộc đời cậu bằng những đĩa than trầy xước, về những buổi chiều nắng ấm giữa lòng mùa đông. Tiếng đàn của cậu có sức mạnh chữa lành, nó vượt ra ngoài những khuôn mẫu kỹ thuật khô khan.

Khi nốt nhạc cuối cùng tắt lịm, cả khán phòng đứng dậy vỗ tay không ngớt. Hạ Chi cúi chào, mắt cậu tìm kiếm Duy Anh, nhưng bóng dáng ấy đã không còn ở cánh gà.

Cậu chạy vội vào trong, chỉ thấy một mảnh giấy nhỏ Duy Anh để lại trên bàn trang điểm: “Em đã làm rất tốt. Tôi về tiệm chuẩn bị trà mừng em. Về sớm nhé.”

Hạ Chi đứng đó, giữa những lời chúc tụng của những người xa lạ, nhưng lòng cậu thấy trống trải vô cùng. Cậu nhận ra rằng, ánh hào quang này tuy rực rỡ, nhưng nó lại mang theo hơi lạnh của sự đơn độc.

Sau vòng loại, tên tuổi của Hạ Chi nổi như cồn. Các phóng viên tìm đến tiệm sách, những nhà quản lý nghệ thuật bắt đầu gửi những bản hợp đồng béo bở. Hiệu sách “Ký Ức Đĩa Than” không còn yên tĩnh nữa. Người ra người vào tấp nập, nhưng họ không đến để mua đĩa, họ đến để xem “thần đồng piano”.

Duy Anh vẫn mỉm cười đón khách, vẫn kiên nhẫn pha trà, nhưng ánh mắt anh buồn hơn bao giờ hết. Anh thấy Hạ Chi bị cuốn đi bởi những buổi phỏng vấn, những buổi tiệc chiêu đãi. Có những đêm, Hạ Chi về muộn, người nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền của những quý bà sang trọng, cậu không còn ngồi lại kể cho anh nghe về những bản nhạc mới tìm thấy nữa. Cậu chỉ kịp chào anh một tiếng rồi đi thẳng lên gác lửng nằm vật ra ngủ.

Sự xa cách mà họ lo sợ đã đến, không phải theo km, mà theo nhịp sống.

Một buổi chiều mưa, Hạ Chi bước vào tiệm với vẻ mặt mệt mỏi. Cậu đưa cho Duy Anh một bản hợp đồng.

“Họ muốn em đi tu nghiệp ở Vienna trong ba năm, anh Duy Anh ạ. Mọi chi phí đều được tài trợ. Họ nói… đây là cơ hội duy nhất trong đời.”

Bàn tay Duy Anh đang lau đĩa than bỗng khựng lại. Anh im lặng rất lâu, lâu đến mức tiếng mưa ngoài hiên nghe như tiếng vỡ vụn của một thứ gì đó quý giá. Anh chậm rãi đặt chiếc đĩa xuống, quay lại nhìn Hạ Chi.

“Vienna là thủ đô âm nhạc của thế giới. Đó là ước mơ của mọi nghệ sĩ. Em nên đi,” Duy Anh nói, giọng anh đều đều, không một chút gợn sóng.

“Anh chỉ biết nói em nên đi thôi sao?” Hạ Chi bỗng bùng nổ. “Anh có biết em cần gì không? Em cần anh bảo em ở lại! Em cần anh nói rằng anh không thể sống thiếu em! Tại sao anh luôn đẩy em đi? Có phải anh đã chán em rồi không?”

Duy Anh bước đến, định nắm lấy tay cậu nhưng Hạ Chi lùi lại. Đôi mắt cậu đỏ ngầu, chứa đầy sự hờn giận và đau đớn.

“Tôi không chán em,” Duy Anh khẽ nói, ánh mắt anh chứa đựng một nỗi đau sâu thẳm. “Nhưng tôi yêu em bằng một tình yêu không ích kỷ. Nếu tôi giữ em lại ở cái hiệu sách tồi tàn này, em sẽ chỉ là một nốt nhạc dạo đầu không bao giờ được hoàn thiện. Đi đi, Hạ Chi. Vienna sẽ cho em những gì tôi không bao giờ cho em được.”

“Nhưng Vienna không có anh!” Hạ Chi gào lên, rồi cậu quay lưng chạy vụt ra ngoài màn mưa, để lại Duy Anh đứng trơ trọi giữa những kệ sách cũ kỹ.

Duy Anh ngồi xuống sàn gỗ, căn tiệm lúc này tối sầm lại. Anh nhìn chiếc piano lặng lẽ trong góc. Anh biết mình đã làm đúng, nhưng tại sao trái tim anh lại đau thắt lại như có ai đó đang dùng kim khâu nghiến nát? Anh yêu cậu, yêu đến mức sẵn sàng làm một rãnh ghi trống rỗng để cậu có thể viết nên những bản nhạc rực rỡ nhất cho đời mình.

Đêm đó, Lâm Vũ mưa tầm tã. Duy Anh không đi tìm Hạ Chi. Anh biết cậu cần thời gian để đối mặt với chính mình. Anh lên gác lửng, thu dọn quần áo của cậu vào một chiếc vali nhỏ, đặt lên đó chiếc đĩa than "Thanh âm của mùa thu" mà cậu thích nhất.

Anh biết, cánh chim đã đủ lông đủ cánh, nó phải bay về phía mặt trời. Còn anh, anh sẽ mãi là cái cây thông già đứng bên sườn dốc, lặng lẽ nhìn theo và cầu nguyện cho cánh chim ấy không bao giờ mỏi mệt.