MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Âm Từ Căn Gác NhỏChương 7: GIÔNG TỐ TRONG TÁCH TRÀ CHIỀU

Thanh Âm Từ Căn Gác Nhỏ

Chương 7: GIÔNG TỐ TRONG TÁCH TRÀ CHIỀU

2,010 từ · ~11 phút đọc

Thành phố Lâm Vũ buổi sớm sau đêm sương giá bừng sáng dưới những dải nắng vàng hanh hao. Nắng rớt trên những mái ngói thâm nâu, hong khô những vũng nước đọng cuối cùng của cơn mưa đêm trước. Trong hiệu sách “Ký Ức Đĩa Than”, một ngày mới bắt đầu bằng tiếng lách cách của ấm đun nước và mùi hương gỗ thông dịu nhẹ.

Sau đêm đầu tiên ở lại căn gác nhỏ, mối quan hệ giữa Duy Anh và Hạ Chi đã có một sự thay đổi thầm lặng nhưng sâu sắc. Họ không còn là hai cá thể độc lập bước đi song song, mà giờ đây, mỗi cử chỉ nhỏ nhặt đều mang theo hơi thở của đối phương. Duy Anh thấy mình dậy sớm hơn thường lệ để chuẩn bị một phần ăn sáng đơn giản cho Hạ Chi, còn cậu sinh viên trẻ lại tự nhiên cầm lấy chiếc khăn lau, giúp anh dọn dẹp những bụi bặm vương trên quầy gỗ. Sự hiện diện của nhau trong không gian riêng tư này trở nên tự nhiên như thể vốn dĩ nó phải như thế từ hàng chục năm trước.

Tuy nhiên, sự bình yên của hiệu sách nằm sâu trong ngõ vắng bắt đầu bị xao động bởi những lời đồn thổi. Những người dân sống quanh con dốc Trầm Mặc râm ran kể cho nhau nghe về một “tiếng đàn thần kỳ” phát ra từ tiệm đĩa cũ vào mỗi đêm sương mù. Tiếng đàn ấy không giống như âm thanh vô hồn từ loa máy, nó có rung cảm, có tâm hồn và có sức mạnh xoa dịu nỗi đau. Lời đồn cứ thế bay xa, vượt qua những cánh rừng thông, lan đến tận trung tâm thành phố sầm uất.

Chiều hôm ấy, khi nắng bắt đầu ngả sang màu hổ phách, cửa tiệm bất ngờ đón tiếp một vị khách lạ. Người đàn ông bước vào mang theo vẻ ngoài hào nhoáng của một kẻ giàu có từ phương xa tới. Ông ta mặc bộ vest may đo kỹ lưỡng, đôi giày da bóng loáng tương phản hoàn toàn với sàn gỗ cũ kỹ và những kệ sách bám đầy bụi của Duy Anh. Đi cùng ông ta là một người trợ lý trẻ tuổi luôn cầm sẵn một cuốn sổ tay ghi chép.

Duy Anh đang đứng bên chiếc piano Steinway, tỉ mỉ dùng dầu bóng bảo quản mặt gỗ thì nghe tiếng chuông gió rung lên gắt gỏng. Anh ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chút cảnh giác trước sự xuất hiện của những kẻ không mang phong thái của người yêu nhạc.

“Chào ông. Tôi có thể giúp gì được không?” Duy Anh hỏi, giọng anh điềm tĩnh nhưng xa cách.

Người đàn ông lạ mặt không vội trả lời, ông ta tháo kính râm, thong dong đi dạo một vòng quanh tiệm, ánh mắt dừng lại ở chiếc piano trong góc tối. Ông ta gõ nhẹ ngón tay lên nắp đàn, lắng nghe âm thanh trầm đục phát ra rồi gật gù:

“Tôi là ông Lâm, một nhà sưu tầm nhạc cụ cổ. Nghe danh hiệu sách này đã lâu, nhưng hôm nay mới có dịp diện kiến ‘báu vật’ mà giới sành nhạc đang bàn tán.”

Duy Anh khẽ nhíu mày: “Ở đây chỉ có sách cũ và đĩa than. Nếu ông tìm báu vật, có lẽ ông đã nhầm chỗ.”

Ông Lâm cười nhạt, ánh mắt ông ta dán chặt vào dòng chữ Steinway đã mờ nhạt trên thân đàn. “Đừng khiêm tốn thế. Chiếc Steinway Model K đời đầu này, với bộ phím ngà nguyên bản, là thứ mà bất kỳ bảo tàng âm nhạc nào cũng khao khát. Tôi đã nghe tiếng đàn phát ra từ đây vào tối qua khi đi ngang qua ngõ. Phải nói là… một âm thanh tuyệt vời, dù nó chưa được bảo trì hoàn hảo.”

Hạ Chi từ trên gác lửng bước xuống, trên tay vẫn còn cầm một xấp đĩa than cần phân loại. Cậu đứng khựng lại khi thấy không khí căng thẳng trong tiệm. Duy Anh đưa mắt ra hiệu cho cậu cứ tiếp tục công việc, nhưng đôi tay anh đã vô thức siết chặt chiếc khăn lau.

“Chiếc đàn này không bán,” Duy Anh cắt lời ngay khi người đàn ông kia định mở miệng.

Ông Lâm không hề tỏ ra bất ngờ, ông ta rút từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp và đặt lên quầy gỗ. “Tôi biết nó là kỷ vật. Nhưng kỷ vật sẽ có giá trị hơn nếu nó được đặt ở nơi xứng đáng, được phục chế bởi những chuyên gia hàng đầu và được biểu diễn bởi những nghệ sĩ tầm cỡ. Tôi sẵn sàng trả một cái giá mà ông có thể mở thêm mười cái hiệu sách như thế này ở Lâm Vũ.”

Duy Anh nhìn tấm danh thiếp nhưng không hề chạm vào. Anh cảm nhận được một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Đối với anh, chiếc piano này không phải là một món đồ gỗ vô tri, nó là hơi ấm cuối cùng của mẹ anh, là người bạn già đã chứng kiến bao nhiêu đêm dài cô độc. Nó chứa đựng cả tiếng khóc thầm của anh năm mười tám tuổi và tiếng cười trong trẻo của Hạ Chi ngày hôm qua.

“Âm nhạc không phải để mua bán theo cách đó,” Duy Anh nói, giọng anh thấp nhưng nặng nề như tiếng sấm từ xa. “Ông có thể mua được bộ máy, mua được phím đàn, nhưng ông không mua được linh hồn của nó. Mời ông về cho.”

Bầu không khí trong tiệm bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Hạ Chi bước lại gần phía Duy Anh, cậu nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên cánh tay anh, như một cách tiếp thêm sức mạnh. Sự ấm áp từ bàn tay cậu giúp Duy Anh kìm nén cơn giận đang chực trào.

Ông Lâm nhìn sang Hạ Chi, đôi mắt ông ta nheo lại đầy vẻ toan tính. “Cậu bé này chính là người đàn tối qua phải không? Tiếng đàn rất có triển vọng, nhưng kỹ thuật vẫn còn nhiều lỗ hổng do thiếu môi trường chuyên nghiệp. Nếu chiếc đàn này về với tôi, tôi có thể tài trợ cho cậu một học bổng du học.”

Hạ Chi cảm thấy lòng mình dao động, không phải vì sự ham muốn giàu sang, mà vì cậu lo lắng cho Duy Anh. Cậu biết chiếc đàn này quan trọng với anh như thế nào, và cậu cũng biết việc duy trì một hiệu sách cũ giữa thời đại này khó khăn ra sao. Cậu ngước nhìn Duy Anh, thấy đôi môi anh mím chặt, ánh mắt hằn lên sự kiên định đến đau lòng.

“Em không cần học bổng đó,” Hạ Chi lên tiếng, giọng cậu trong trẻo nhưng dứt khoát. “Âm nhạc của em chỉ có giá trị khi được vang lên ở nơi em cảm thấy bình yên. Và nơi đó là ở đây, bên cạnh chiếc đàn này và người chủ của nó.”

Duy Anh nhìn sang Hạ Chi, một cảm giác xúc động dâng trào trong lòng anh. Chàng trai nhỏ bé này luôn khiến anh bất ngờ bởi sự kiên cường ẩn sau vẻ ngoài mềm yếu. Anh nắm lấy tay cậu, siết nhẹ như một lời cảm ơn.

Ông Lâm thu lại nụ cười, gương mặt ông ta trở nên lạnh lùng. “Hai người thật là cứng đầu. Đừng để sự lãng mạn mù quáng làm hỏng tương lai. Tôi sẽ để lại tấm danh thiếp, nếu thay đổi ý định, hãy gọi cho tôi. Lâm Vũ đang thay đổi, những tiệm sách thế này sớm muộn cũng bị san phẳng để xây khách sạn thôi.”

Nói rồi, người đàn ông quay lưng bước ra khỏi tiệm, tiếng giày da gõ trên sàn gỗ nghe chát chúa như một điềm báo chẳng lành. Cánh cửa gỗ đóng sầm lại, trả lại sự tĩnh lặng cho hiệu sách, nhưng sự tĩnh lặng ấy giờ đây mang theo một nỗi lo âu vô hình.

Duy Anh buông tay Hạ Chi ra, anh ngồi sụp xuống chiếc ghế sofa cũ, đưa tay lên day trán. Hạ Chi bước lại phía sau, nhẹ nhàng bóp vai cho anh.

“Anh Duy Anh, đừng lo lắng. Chúng ta sẽ không bán nó, đúng không?”

“Không bao giờ,” Duy Anh thầm thì. “Nhưng ông ta nói đúng một điều, Lâm Vũ đang thay đổi. Những thứ cũ kỹ như chúng ta đang dần trở thành cái gai trong mắt những nhà đầu tư.”

Hạ Chi cúi xuống, tì cằm lên vai Anh, hơi thở cậu ấm áp bên tai anh. “Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ nó. Em sẽ đàn nhiều hơn, thu hút thêm nhiều khách hàng yêu âm nhạc chân chính đến đây. Hiệu sách sẽ sống sót, anh tin em đi.”

Duy Anh xoay người lại, nhìn sâu vào đôi mắt của Hạ Chi. Anh thấy trong đó một ngọn lửa nhỏ đang cháy, ngọn lửa của hy vọng và sự hy sinh. Anh đưa tay lên vuốt ve gương mặt cậu, lòng thầm cảm thán định mệnh đã mang cậu đến đúng lúc anh suy sụp nhất.

“Tôi chỉ sợ mình sẽ làm lỡ dở tương lai của em. Em là một thiên tài, em xứng đáng với những sân khấu lớn hơn là căn gác chật hẹp này.”

Hạ Chi lắc đầu, cậu cầm lấy tay Anh, đặt lên phím đàn piano. “Sân khấu không làm nên nghệ sĩ, cảm xúc mới làm nên nghệ sĩ. Nếu không có Anh, không có căn gác này, tiếng đàn của em sẽ chỉ là những nốt nhạc rỗng tuếch.”

Để xua tan không khí nặng nề, Duy Anh đứng dậy, anh đi tới kệ đĩa và chọn ra một bản Jazz vui nhộn của những năm 50. “Thôi nào, chúng ta không thể để kẻ lạ mặt kia làm hỏng buổi chiều của mình. Hãy pha một ấm trà mới, và em hãy đàn cho tôi nghe bản nhạc ban nãy, nhưng với một tâm thế khác nhé?”

Hạ Chi cười rạng rỡ, cậu nhanh chóng chạy đi đun nước. Tiếng nước sôi reo vui trên bếp, mùi trà nhài lại bắt đầu lan tỏa. Duy Anh đứng nhìn theo bóng dáng cậu, anh biết rằng giông tố chỉ mới bắt đầu bắt đầu kéo đến, nhưng miễn là họ còn đứng cạnh nhau, hiệu sách này sẽ vẫn là một pháo đài bất khả xâm phạm.

Tối hôm đó, sương mù lại bao phủ Lâm Vũ. Trong hiệu sách, Hạ Chi ngồi bên đàn, những nốt nhạc vang lên mãnh liệt và đầy quyết tâm. Tiếng piano hôm nay không còn buồn bã như trước, nó mang theo một sự phản kháng thầm lặng, một lời tuyên bố rằng cái đẹp thực sự không bao giờ có thể mua được bằng tiền.

Duy Anh ngồi bên quầy, tay cầm bút ghi chép lại những đầu sách mới nhập, nhưng tai anh vẫn luôn hướng về phía chiếc đàn. Anh nhận ra mình không còn sợ hãi sự thay đổi của thế giới ngoài kia nữa. Bởi vì anh đã có một thanh âm để bảo vệ, và một linh hồn để yêu thương.

Nhưng ở một góc khác của thành phố, dưới ánh đèn neon của một khách sạn sang trọng, ông Lâm đang nhìn vào bản sơ đồ quy hoạch thành phố Lâm Vũ. Ngón tay ông ta chỉ đúng vào vị trí của con ngõ Trầm Mặc.

“Nếu không thể mua được bằng tiền, ta sẽ mua bằng quyền lực,” ông ta lạnh lùng nói với người trợ lý.

Giông tố thực sự đang tích tụ phía sau màn sương trắng, và căn gác nhỏ của Duy Anh cùng Hạ Chi sắp sửa phải đối mặt với một thử thách cam go nhất từ trước đến nay. Liệu tình yêu và âm nhạc có đủ sức chống lại sức mạnh của những khối bê tông vô hồn?