MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThánh Thể Khắc PhuChương 5

Thánh Thể Khắc Phu

Chương 5

488 từ · ~3 phút đọc

5.

Phó Chi Hằng đến rước dâu, ta cùng mẫu thân khóc lớn vô cùng.

Thật sự khóc đến mức bi thương, tựa như sinh ly tử biệt.

Cũng chẳng rõ, sau khi vào phủ Tể tướng, Phó Chi Hằng sẽ đối phó ta – nữ nhi của đại địch – ra sao.

Phụ thân ta sắc mặt xám xịt, dường như chỉ trong chớp mắt đã già đi mười tuổi, nhưng vẫn vỗ ngực cam đoan với ta:

“Yên nhi đừng sợ, con chỉ cần ứng phó qua loa với tên gian tướng kia, phụ thân nhất định sẽ tìm cơ hội xin chỉ thánh để hòa ly cho con.”

Phụ thân, người im miệng lại đi, ta còn dám tin người sao?

Ta khóc đến sưng cả mắt, ngồi trên giường cưới, tâm như tro tàn, ngồi chờ Phó Chi Hằng.

Ta và Phó Chi Hằng, kỳ thật không phải người xa lạ.

Ngược lại, thuở nhỏ, hai nhà từng là hàng xóm.

Khi đó, phụ thân ta vẫn chưa là đại tướng quân, Phó Chi Hằng cũng chưa thành gian tướng.

Hai nhà gần gũi thân tình, giao hảo đặc biệt hòa thuận.

Phó Chi Hằng lớn hơn ta năm tuổi, từ nhỏ đã tuấn tú khác người.

Từ khi ta ba tuổi, liền cả ngày ôm lấy chân hắn, vừa khóc vừa đòi gả cho hắn.

Về sau, hắn càng lớn càng phong tư tuấn dật, mỗi lần ta thấy hắn đều đỏ mặt tim đập.

Nhưng rồi sau này, hắn bắt đầu nổi bật trên triều đình, dần dần bất đồng chính kiến với phụ thân ta.

Hai người trở mặt thành tử địch, hai nhà từ đó đoạn tuyệt

Nay, ta lại gả cho hắn, quả thật là trò đùa của tạo hóa…

Ta còn đang nghĩ ngợi lung tung, trước mắt bỗng thấy hồng trướng đã được vén lên.

Một gương mặt khuynh quốc khuynh thành hiện ra trước mắt ta.

Dưới ánh nến hỷ, đôi mắt phượng của hắn ánh lên tia sáng, đuôi mắt khẽ nhướn, sống mũi cao, môi mỏng mím nhẹ, mày như vẽ, mắt như sao, tựa như tiên nhân hạ phàm…

Nhưng mà, dù có đẹp đến đâu, đao phủ vẫn là đao phủ. Ta bắt đầu run rẩy toàn thân.

Thế nhưng, ta là nữ nhi nhà tướng, không thể để mất uy phong của phủ Đại tướng quân.

Ta ưỡn cổ, lớn tiếng nói:

“Gian tướng, muốn g/i/ế/t muốn c/h/é/m, xin cho một đao dứt khoát!”

“Phu nhân thật biết nói đùa.” – ánh lửa từ hỷ nến phản chiếu trong mắt Phó Chi Hằng, càng khiến ánh nhìn của hắn sâu thẳm khó dò.

Hắn lại đưa ra một chiếc khăn tay ấm áp, tỉ mỉ lau mặt cho ta.

“Ngươi định lau sạch rồi mới g/i/ế/t à?” – ta lại run lên từng hồi.

Thế nhưng, ta là nữ nhi nhà tướng, không thể để mất uy phong của phủ Đại tướng quân.
Ta ưỡn cổ, lớn tiếng nói:

“Gian tướng, muốn g/i/ế/t muốn c/h/é/m, xin cho một đao dứt khoát!”