MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThập Niên 70 Ở Niên Đại Văn Ăn No Chờ ChếtChương 411

Thập Niên 70 Ở Niên Đại Văn Ăn No Chờ Chết

Chương 411

853 từ · ~5 phút đọc

Vì thế ở trong điện thoại, bà nội Tống chỉ lo chúc mừng Diệp Tiểu Muội, “Tiểu Muội, con với anh con đều rất tuyệt, bà nội cảm thấy tự hào cho hai anh em các con, trước khi khai giảng dẫn anh con tới nhà ở mấy ngày, sớm làm quen hoàn cảnh Bắc Kinh.”


Diệp Tiểu Muội ngoan ngoãn nói dạ vâng, lại nói cho bà nội Tống hai ngày nữa bọn họ sẽ lên đường, bà cụ vui vẻ liên tục nói được được, còn cười nói cho cô biết: “Hai năm qua đám con gái trên đường đều ăn mặc rất thời thượng, còn có rất nhiều tiệm may, về sớm một chút, bà nội dẫn con đi mua quần áo mới.”


Nghe nói như thế, Diệp Tiểu Muội vô cùng hưng phấn, hận không thể lập tức chắp cánh bay tới Bắc Kinh.


Đáng tiếc cô và bà cụ nói vô nghĩa quá lâu, Tống Thanh Huy rất có kiên nhẫn cũng hơi nghe không nổi nữa, không nhịn được nhận lấy ống nói, dăm ba câu nói xong chuyện chính với bà nội rồi cúp điện thoại, tiếp theo lại gọi tới đơn vị của cha Tống, cũng trò chuyện dăm ba câu xong cúp.


Diệp Tiểu Muội cũng không tức giận, chờ anh hết bận thì kéo tay anh, ngọt ngào cười nói: “Anh Tống, chúng ta đi dạo phố đi.”


Bây giờ cô chờ tới Bắc Kinh mua quần áo mới, đã không muốn xem quần áo vải vóc ở trong huyện nữa, nhưng vẫn có thể mua chút đồ ăn ngon ở trên đường ăn ~


DTV


Động tác của cha Tống rất cấp tốc, ngày hôm sau đã sai người mua xong ba tấm vé xe lửa, là cấp dưới cũ vừa chuyển nghề về quê giúp một tay, người cấp dưới cũ này sau đó làm ở cục vận tải ở huyện, dù sao cũng là lãnh đạo, rất thuận lợi đặt giường cứng cho Tống Thanh Huy bọn họ.


Kỳ thực hai năm trước Tống Thanh Huy dẫn Diệp Tiểu Muội về quê thăm người thân cũng là ông ta giúp đỡ đặt vé, chỉ là khi đó hoàn cảnh vẫn chưa hoàn toàn sáng sủa, vì tránh hiềm nghi, đối phương không có trực tiếp tiếp xúc với Tống Thanh Huy. Tình huống bây giờ không giống với lúc trước, Tống Thanh Huy cũng sắp trở về thành phố, còn là học sinh duy nhất trúng tuyển Thanh Hoa của cả huyện, đây gọi là áo gấm về nhà, vị cục phó Lâm này tự mình chạy tới Song Cương một chuyến đưa vé tàu, dự định ôn chuyện với con trai lãnh đạo cũ một chút.


Khi cục phó Lâm tới, vừa vặn kịp nhà họ Diệp đãi tiệc, lão xã trưởng cũng nể tình đến uống rượu, ông ta thường xuyên vào trong huyện mở họp, đương nhiên nhận ra lãnh đạo cục vận tải, lão xã trưởng bèn lôi kéo cục phó Lâm vào bàn uống vài ly rượu, cục phó Lâm uống đến đỏ cả mặt đạp xe đạp về nhà, trước khi đi còn chào hỏi Tống Thanh Huy, ông ta biết bọn họ có ba người muốn đi Bắc Kinh, hành lý cũng không ít, vì thế nói với tài xế tiện đường trong đơn vị, buổi sáng ngày mốt quẹo vào Song Cương đón bọn họ cùng đi, tài xế không quen biết nhà họ Diệp, bọn họ nghe thấy tiếng sáo trúc thì nhớ đi ra.


Lãnh đạo nghĩ chu toàn như thế, khiến đội trưởng Diệp sướng đến phát rồ, tự mình đưa cục phó Lâm đến cửa thôn, mới lưu luyến không rời trở về nhà.


Anh cả Diệp và anh hai Diệp nhìn thấy ba tấm vé xe lửa, tỏ vẻ vừa ước ao vừa không nỡ, một người tiến đến trước mặt Diệp Quân Hoa, một người tiến đến trước mặt Diệp Tiểu Muội, rất tích cực ngỏ ý muốn đưa bọn họ tới trường học, bọn họ có thể giúp khuân hành lý. Diệp Tiểu Muội không chút nào thông cảm cho tâm tình của anh cả anh hai, cười híp mắt lắc đầu: “Em không có hành lý gì, bà nội nói muốn dẫn em đi mua quần áo đẹp, quần áo cũ trong nhà cũng không cần mang theo.”


Lý tưởng rất sung túc, hiện thực rất mỏng manh, anh cả Diệp và anh hai Diệp cuối cùng cũng không thể cùng đi Bắc Kinh với em gái em rể, bởi vì sắp tới ngày mùa, hai anh em là sức lao động chủ yếu, đương nhiên phải ở nhà; mà Diệp Tiểu Muội cũng không thể vứt hết toàn bộ quần áo cũ trong nhà, Vương Thúy Phân tỏ vẻ bà nội thông gia có lòng, thêm hai bộ quần áo mới cũng được rồi, quần áo cũ đều rất tốt không có miếng vá, cũng phải đem tới tiếp tục mặc.


Vì thế hành lý của Diệp Tiểu Muội vẫn không ít :3j∠