MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha TôiChương 1

Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi

Chương 1

524 từ

Tô Dạng ngồi ở bên lề đường, muốn đi chết.Trong gió đêm lạnh lẽo cô vừa uống rượu vừa cười nói nước mắt lại rơi mãi không ngừng, cô giống một người kỳ lạ, một lúc khóc, một lúc lại cười.


Khóc vì gia đình đối xử bất công với cô, cười vì cô đã giãy giụa sống đến hai mươi tuổi.Đêm nay cô đã tức giận làm ầm ĩ một trận, đây cũng là trận cãi nhau dữ nhất với mẹ cô từ trước đến nay.


Năm cô mới mười hai tuổi, cô cũng đã cố gắng chạy trốn khỏi cái nhà này, nhưng cuối cùng cô cũng không dám đi chết.


Bây giờ cô lại có thể bình tĩnh mà tự hỏi nếu mình không tồn tại có phải càng tốt không.


Nếu như không ai để ý đến cô, cô có lẽ đã đi một cách phóng khoáng, nhưng cô biết, mẹ cô quan tâm cô.Mẹ cô thương cô, điều này không thể nghi ngờ.


Nhưng mẹ không dám thương cô, cô cũng đã biết từ sớm.


Dù có chuyện gì xảy ra trong gia đình sắp ly hôn, cô đều có thể chấp nhận.Tô Dạng hít một hơi thật sâu, cô cảm thấy đã giãy giụa đến bây giờ rồi, lại khóc đến ruột gan đứt từng khúc rất không đáng.


Lại cho cô thêm một chút thời gian, cho thêm một chút thời gian năm cô mười hai tuổi, để cho cô mãnh liệt đấu tranh với những tủi thân, không cam lòng, để đạt được một cái kết hoà bình, sau đó lại trở về nhà.Cô đếm đèn xanh đèn đỏ, nhìn ngã tư đường ngày càng ít xe, lặng lẽ mà chờ tiếng chuông di động trong lòng ngực vang lên.Cô nghĩ nếu mẹ cô gọi điện thoại cho cô, cô sẽ cúp máy; nếu lại gọi tiếp, cô lại cúp tiếp; nếu còn gọi điện thoại nữa, thì cô sẽ bắt máy, sau đó về nhà.Tuy có một chút tùy hứng, nhưng cô thật sự muốn được dỗ.Màn đêm buông xuống, đèn tín hiệu phủ lên một lớp mơ hồ buồn ngủ, Tô Dạng ngẩng đầu nhìn bầu trời, thật là hỗn độn.


Bầu trời trấn Bách Khê không còn trong lành như trước kia nữa, một ngôi sao cũng không có.“Reng reng reng……” Tiếng chuông điện thoại di động vang lên.Tô Dạng khịt khịt mũi, không có xem ngay, cứ để reo lên trong chốc lát.


Cô bĩu môi, gương mặt dính nước mắt có chút không vui, giống như làm như vậy là mẹ có thể nhìn thấy.Nhưng chỉ là cô đang tự mình đa tình mà thôi, không phải là mẹ, là người tư vấn du học gọi tới.“Alo, bạn học Trình, bạn ngủ chưa?”“Alo.” Giọng Tô Dạng nghẹn ngào.“Là như này, không phải bạn nói hôm nay bạn sẽ trả lời tôi sao, nhưng mà bạn vẫn chưa đến tìm tôi, WeChat cũng không trả lời, tôi lo bạn quên mất, nên tôi nhắc nhở một chút.


Bạn và mẹ bạn nói chuyện sao rồi?”“Ừm……”“Bạn với mẹ bạn chưa nói xong sao?”.