MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê VợChương 727

Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ

Chương 727

457 từ · ~3 phút đọc

“Em cứ về đi, vết thương của anh không còn đau nữa, ngày mai là có thể xuất viện rồi. Em không cần lo cho anh đâu, bệnh viện có y tá chăm sóc, cứ về với mẹ đi.”

“Không được, nhỡ có kiểm tra gì mà không có người bên cạnh thì sao? Em không yên tâm đâu.”

Mẹ Từ tiếp lời ngay: “Tuệ Lan nói đúng đấy, vậy thì để đến tối cũng được.”

Lục Phi cảm thấy ngại ngùng: “Sao lại phiền phức thế được? Anh thực sự không sao mà. Ở bệnh viện có bao nhiêu y tá, họ sẽ hỗ trợ anh. Em không cần lo lắng đâu, cứ về với mẹ đi. Em mà ở lại, anh lại càng thấy khó xử hơn.”

“Anh chắc chắn không sao chứ?” Vương Tuệ Lan vẫn hơi băn khoăn.

“Không có vấn đề gì đâu. Nếu không phải vì phải truyền dịch, hôm nay anh đã xuất viện rồi. Em cứ yên tâm. Hơn nữa, chẳng phải em luôn muốn tìm bố mẹ ruột sao? Giờ tìm thấy rồi, mau về gặp họ đi.”

Cô quay sang Từ Bình An, giọng hơi ngập ngừng: “Anh… anh ở lại đây chăm sóc anh Lục giúp em nhé? Em về với mẹ được không?”

Từ Bình An gật đầu ngay, không chút do dự.

“Được, em cứ về đi, anh sẽ ở đây trông chừng anh ấy.”

Lục Phi vội xua tay: “Không cần đâu, mọi người cứ về hết đi. Anh ở đây không sao đâu, thực sự không cần ai chăm sóc cả.”

Từ Bình An nhún vai, nói thản nhiên: “Anh đừng khách sáo nữa. Nếu tôi về, đến lúc không có ai bên cạnh anh thì em gái tôi sẽ không yên tâm mà đi cùng mẹ đâu. Quyết định vậy nhé.”

Lục Phi chỉ còn biết gật đầu.

Vương Tuệ Lan và mẹ Từ rời khỏi phòng bệnh, để lại hai người đàn ông trong không gian tĩnh lặng.

Từ Bình An ngồi xuống bên giường, chậm rãi quan sát Lục Phi. Hắn không nói gì, chỉ im lặng nhìn đối phương chăm chú.

Ánh mắt đó khiến Lục Phi cảm thấy hơi rợn người. Anh ta khẽ cau mày: “Từ Bình An, anh nhìn tôi như vậy làm gì?”

“Lục Phi, em gái tôi rất quan tâm đến anh.” Từ Bình An hơi nghiêng đầu, nụ cười mang chút ý vị sâu xa. “Hai người có quan hệ gì với nhau vậy?”

Câu hỏi này làm Lục Phi giật mình. Không ngờ đối phương lại hỏi thẳng như thế, lại còn hỏi ngay trước mặt bệnh nhân nằm giường bên cạnh, khiến anh ta có chút lúng túng.

“Tôi ra ngoài hóng gió một chút, phòng bệnh này nóng quá. Anh cầm giúp tôi túi truyền dịch.”