MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê VợChương 732

Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ

Chương 732

525 từ · ~3 phút đọc

Tần Chiêu Chiêu đã quen với nhịp sống của một người mẹ sau hơn mười ngày các con chào đời. Việc chăm sóc hay cho bú cô đều làm được, chỉ là đôi lúc hơi vất vả nếu không có ai hỗ trợ. Nhưng với cô, chuyện này không quá khó, chỉ cần thích ứng là ổn. Cô giữ Vương Tuệ Lan ở lại một phần vì cô ấy còn bơ vơ nơi đất khách, cần một chỗ nương tựa. Giờ phải tìm một người lạ vào nhà, cô lại thấy không yên tâm.

"An An và An Ninh rất ngoan, chẳng quấy khóc gì cả. Hễ ăn no là lăn ra ngủ, dễ chăm lắm. Con tự lo được, không cần thuê người đâu. Một người lạ vào nhà mà mình không biết rõ tính tình ra sao, con lại càng lo hơn."

Dư Hoa thoáng chần chừ, rồi nhẹ giọng bảo: "Mẹ chỉ sợ con mệt thôi."

"Con đâu có yếu đuối vậy. Mẹ đừng lo cho con quá."

"Thôi được, nếu con cảm thấy xoay sở được thì cứ vậy đi. Khi nào cần thì mình tìm người sau cũng chưa muộn."

Tần Chiêu Chiêu gật đầu, không nói gì thêm. Dư Hoa ở lại ăn trưa, nghỉ ngơi một lát rồi mới đi làm.

Gần tám giờ tối, cả nhà chuẩn bị đi ngủ thì chuông cửa vang lên. Dư Hoa ra mở cửa, vừa thấy người bên ngoài, bà lập tức reo lên mừng rỡ:

"Tuệ Lan! Sao con lại về đây? Mau vào đi!"

Đứng trước cửa là Vương Tuệ Lan, khuôn mặt tươi cười nhưng ánh mắt có chút bối rối. Cô ấy nắm nhẹ mép áo, rồi chậm rãi nói:

"Con lo cho chị Chiêu Chiêu với An An và An Ninh. Con sẽ ở lại đây đến khi chị ấy hết tháng cữ rồi mới rời đi."

Dư Hoa không khỏi xúc động. Bà chưa từng gặp cô gái nào chân thành đến vậy. Trong lòng càng thêm quý mến cô.

Nghe tiếng ngoài cửa, Tần Chiêu Chiêu, Lục Quốc An cùng hai bé Á Á và Thanh Thanh đều kéo ra phòng khách. Nhìn thấy Vương Tuệ Lan đứng đó, Tần Chiêu Chiêu thoáng sững sờ. Cô không ngờ cô ấy lại trở về ngay trong tối nay. Đang là lúc đoàn tụ cùng gia đình, vậy mà cô ấy vẫn nhớ đến cô và hai đứa nhỏ, điều này khiến cô không khỏi nghẹn ngào.

Cô không nói gì, chỉ mở rộng vòng tay ôm lấy Vương Tuệ Lan. Một cái ôm thật chặt.

"Chúc mừng em, cuối cùng em cũng tìm được gia đình rồi. Từ nay em đã có một mái ấm."

Vương Tuệ Lan run nhẹ trong vòng tay ấy. Cô ấy luôn coi Tần Chiêu Chiêu là người thân, là người đầu tiên mang lại cho cô cảm giác của một gia đình. Nếu không vì Chiêu Chiêu ở Hải Thị, có lẽ cô cũng chẳng nghĩ đến chuyện đến đây tìm kế sinh nhai.

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!