MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê VợChương 882

Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ

Chương 882

439 từ · ~3 phút đọc

Thiết Quân chậc một tiếng, ngồi xuống ghế: “Con đã nói từ đầu là đừng có làm thế rồi. Đã đưa tiền cho người ta thì làm sao đòi lại được? Mọi người cứ cố chấp, giờ thì hay rồi, chẳng những không lấy được tiền mà còn bị ông già đuổi khỏi nhà. Bây giờ ông ấy không gửi tiền, cũng chẳng cho ở. Nhỡ đâu ông ấy kiện ra tòa, mình cũng chẳng làm gì được.”

Nghe con nói toàn lời trách móc, bà ta tức đến nghiến răng: “Nói nhiều như thế, vậy rốt cuộc con có cách gì không?”

Thiết Quân gãi đầu, hờ hững đáp: “Giờ chỉ còn cách để ông ấy thuê nhà cho mình, sẵn tiện bảo ông ta trả luôn tiền thuê nửa năm. Xong xuôi thì dọn đi, ở đây chỉ có thiệt thòi, chẳng được lợi lộc gì.”

“Không được! Mẹ không đồng ý!” Bà ta đập bàn, giọng đầy tức tối. “Mẹ sống ở đây mười mấy năm trời, từ lâu đã coi đây là nhà mình! Bao năm qua, mẹ bươn chải chăm lo cho con ông ấy, giờ bọn họ muốn đuổi mẹ ra đường? Mẹ không cam lòng!”

Thiết Quân ngả người ra sau ghế, chậm rãi hỏi: “Vậy mẹ nói xem, phải làm sao?”

Bà ta trừng mắt: “Mẹ hỏi con, con lại hỏi ngược mẹ à?”

“Vậy thì con chịu thôi, con chẳng có cách nào cả.”

Xuân Lan nghe chồng nói có lý, liền lên tiếng: “Mẹ à, bố chỉ nghĩ cho con trai ruột của ông ấy thôi. Bây giờ không bỏ tiền, không bỏ sức mà còn bắt mình nuôi ông ta. Ở lại đây, mình chỉ có thiệt. Theo con thấy, cứ nghe lời anh Thiết Quân đi.”

“Con cũng nghĩ vậy sao?”

Xuân Hoa bất đắc dĩ đáp: “Chứ còn cách nào khác à?”

Bà ta im lặng một lát rồi chậm rãi nói: “Mẹ có cách.”

Xuân Hoa và Thiết Quân chẳng buồn để tâm, đến nước này thì bà ta còn có cách gì được nữa. Nhưng vì tò mò, Xuân Hoa vẫn hỏi: “Cách gì vậy mẹ?”

Bà ta cười nhạt: “Không phải ông ấy nói sẽ thuê nhà cho mình ở nửa năm sao? Thế thì cứ để ông ấy thuê đi. Sau khi thuê xong, hai đứa dọn vào, còn mẹ sẽ ở lại nhà cũ. Mẹ không tin ông ấy lại để mẹ chết đói. Như vậy các con cũng chẳng cần bỏ tiền ra nuôi mẹ với lão già đó nữa.”

Xuân Hoa hơi do dự: “Nhưng như thế thì bọn con ai trông con nhỏ đây? Cả hai đều phải đi làm mà.”