MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê VợChương 886

Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ

Chương 886

328 từ · ~2 phút đọc

Bà ta nhìn cô một lát, rồi chậm rãi kể: “Nó tham vọng cao, nhưng số phận lại mỏng manh. Cái gì cũng muốn tốt nhất, cái gì cũng muốn hơn người khác. Nhưng giờ thì sao? Từ sau khi mất con, nhà chồng nó không còn muốn giữ lại nữa, nên đã trả về nhà mẹ đẻ.

Đang ở cữ mà bị trả về nhà mẹ đẻ, số nó thật khổ. Chị nghe mấy bà chị dâu, em dâu của nó nói rằng đây là điềm xui, trong nhà chẳng ai muốn chứa chấp. Đã vậy, em dâu nó còn cãi nhau với bố mẹ chồng, nhất quyết đòi đuổi Xuân Mai đi.

Nó chịu không nổi nữa, sáng sớm đã chạy đến nhà chị. Nhưng em cũng biết đấy, chuyện này thuộc vào điều cấm kỵ. Nhà mẹ đẻ đã không chấp nhận thì làm gì có họ hàng nào chịu chứa chấp nó?

Dù chị thương hại nó nhưng cũng không thể giúp. Nếu giữ nó ở lại, chị cũng sẽ gặp xui xẻo thôi.

Chồng chị, bố mẹ chồng chị đều bảo chị đưa nó đi. Chị cũng đành nghe theo, buổi chiều đã đưa nó trở về.

Nói gì thì nói, cuộc sống không dễ dàng gì. Chị cũng thấy lo thay cho nó.”

Tần Chiêu Chiêu biết rõ tính cách của Vinh Xuân Mai. Cô ta là người kiêu ngạo, chắc chắn sẽ không dễ dàng tìm đến cái chết.

Cô chỉ bình thản nói: “Người không sao là được rồi.”

Người soát vé bỗng nhìn cô chằm chằm, ngập ngừng một lát rồi nói: “Nhìn em là người tốt bụng, em có thể giúp nó được không?”

Tần Chiêu Chiêu hơi ngạc nhiên, khó hiểu nhìn bà ta.

Bà ta thật sự nghĩ cô rộng lượng đến mức không hề thù hằn chuyện cũ sao?

Cô cười lạnh: “Bà tìm nhầm người rồi. Cô ấy là cháu gái bà, chính các người còn không giúp nổi, thì tôi càng không giúp được.”