MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThay Đích Tỷ Gả Cho Nhiếp Chính VươngChương 9: Ngoại Truyện

Thay Đích Tỷ Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Chương 9: Ngoại Truyện

309 từ · ~2 phút đọc

Ngày hôm sau, thánh chỉ trong cung đã được ban xuống, bãi bỏ chức nhiếp chính vương của Cảnh Hành, phong làm Thanh Linh vương, là một vị phiên vương nhàn tản không có thực quyền nhưng bổng lộc cao.

Bức mật chỉ mà tiên đế để lại, từ đó bị xếp xó.

Ta nghĩ, Cảnh Hành sẽ không bao giờ lấy nó ra nữa.

Ta từng nói với Cảnh Hành, muốn gặp lại sư phụ của chúng ta, nhưng hắn nói với ta rằng sư phụ không thích tranh đấu, từ khi hắn trở lại triều đình, sư phụ đã tự mình đi du ngoạn giang hồ, không biết tung tích.

Trước kia ta từng nghĩ, ta có lẽ sẽ chết vào năm mười bảy tuổi, đốt một ngọn lửa ở nhà họ Đường, cùng bọn họ đồng quy vu tận.

Nhưng sau đó, ta luôn mơ thấy nương ta.

Mơ thấy ngày nương bị đánh chết, nương vừa khóc vừa khó khăn nói với ta: “Yến Yến, hãy sống thật tốt.”

Sống thật tốt.

Giờ đây ta sống rất tốt, không phụ sự mong đợi của nương, cũng đã báo thù cho nương.

Trăm năm sau, ta cũng có thể cùng Cảnh Hành, đến suối vàng gặp nương.

Mùa xuân năm sau, ta và Cảnh Hành cùng nhau đến cực bắc.

Phạm vi tầm mắt là một vùng hoang dã mênh mông, trên nền xám xịt là màu xanh tươi tốt mới mọc.

Ta quay đầu lại, trong gió xuân lạnh lẽo của cực bắc hôn hắn.

Hắn nâng mặt ta, cúi người thì thầm: “Yến Yến…”

Giọng khàn khàn, những ngón tay thon dài khấu trên vai ta, mái tóc đen rối tung.

Ta mỉm cười hôn lên hàng mi khẽ run của hắn: “Phu quân, đừng gọi ta như vậy.”

“Ta sẽ… đau lòng.”

(Hết)