MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThích Là NhíchChương 1

Thích Là Nhích

Chương 1

2,249 từ

Sau khi quen Trần Dã, câu “Tớ thích cậu” gần như trở thành câu cửa miệng của tôi.

Phản ứng của Trần Dã cũng dễ thương lắm.

Tay đút túi quần, giả vờ lạnh lùng ngầu ngầu, nhưng vành tai thì đỏ ửng hết cả lên.

Tôi cứ thế đắm chìm trong tình yêu ngọt ngào đó.

Cho đến khi một đoạn ghi âm có tên “Lời lẽ lẳng lơ của chó liếm Lâm Sơ Hạ” lan truyền chóng mặt khắp trường —

Phần đầu là tôi, ngọt ngào, chân thành, rạng rỡ:

“Tớ thích cậu.”

Phía sau là tiếng Trần Dã, thờ ơ, lãnh đạm:

“Nếu không phải vì giúp Diêu Diêu giành lại hạng nhất khối, ai thèm chơi cái trò yêu đương vớ vẩn với Lâm Sơ Hạ, ngày nào cũng nghe cô ta yêu tới yêu lui, tôi sắp buồn nôn đến nơi rồi.”

Hóa ra.

Vành tai đỏ không đồng nghĩa với rung động.

Và hóa ra, thích một người… cũng có thể chỉ là đang diễn.

Tôi không làm ầm lên.

Chỉ lặng lẽ nộp đơn chuyển trường, âm thầm biến mất khỏi thế giới của Trần Dã.

Một năm sau, khi Trần Dã đã phát điê/n vì tìm tôi khắp nơi.

Bỗng thấy đoạn clip hot rần rần trên mạng, màn tỏ tình ngọt ngào giữa các tân sinh viên Thanh Bắc.

Cô gái xinh đẹp cười tít mắt:

“Tớ thích cậu.”

Cậu con trai tuấn tú mặt đỏ lên, hơi bối rối, có phần nghiêm túc, có phần cố chấp, lại xen chút trẻ con, đáp:

“Tớ còn thích cậu hơn cả cái cách cậu thích tớ.”

“Thích hơn hôm qua, và chưa đủ cho ngày mai.”

01.

Tối hôm đó, khi tôi vừa giành lại được vị trí nhất khối.

Một đoạn ghi âm mang tên “Lời lẽ lẳng lơ của chó liếm Lâm Sơ Hạ ” được phát trong group lớp.

Ngay tiêu đề có tên tôi, tim tôi như rơi xuống đáy.

Tôi thấp thỏm ấn vào.

Phần đầu là tôi, nũng nịu, chân thành, tỏa sáng:

“Tớ thích cậu.”

Tiếp theo là giọng nói lãnh đạm của Trần Dã:

“Nếu không phải vì muốn giúp Diêu Diêu lấy lại hạng nhất, tôi thèm gì chơi cái trò yêu đương với Lâm Sơ Hạ.”

“Ngày nào cũng nghe cô ta tỏ tình, tôi buồn nôn mún ch .t rồi.”

Tôi đột ngột siết chặt tay.

Móng tay đâm vào da thịt, đ/au buốt.

Nhưng tôi lại càng nắm chặt hơn.

Như thể cơn đa/u thể x á/c có thể che lấp vết thương đang rách toang trong tim.

Trong group lớp.

Cả đám bạn học như phát đ/iên:

“Lâm Sơ Hạ đúng là chó liếm, tớ từng nghe cô ta nói thích Dã ca tận mấy lần.”

“Cười ch .t mất, liếm đến cuối cùng, tay trắng vẫn hoàn trắng tay.”

“Chưa thấy đứa con gái nào bám riết như thế, xấu hổ thay luôn á!”

“Nhưng mà… không phải Trần Dã chủ động theo đuổi cô ấy à? (Đừng chửi tớ nha, chửi là thừa nhận đúng đó!)”

“Nói rồi mà, Dã ca là vì muốn giúp Thẩm Diêu lấy lại hạng, cố ý yêu đương cho Lâm Sơ Hạ xao nhãng rồi rớt phong độ, để Diêu thần lên top đó!”

“Hồi đó tôi còn thắc mắc, sao con nhỏ ‘từ trên trời rơi xuống’ lại giành được thanh mai trúc mã, ai dè hóa ra Dã ca đóng giả nằm vùng!”

“Chốt đơn luôn, couple thanh mai trúc mã đỉnh lắm, thiên kim nhào ra chỗ khác đi!”

“Hồi Lâm Sơ Hạ chưa chuyển trường về, Diêu thần luôn luôn là nhất khối. Tự nhiên con bé kia tới, chiếm mất hạng, tôi mà là Diêu cũng khó chịu!”

“Đúng là phiền ch .t đi được! Mở miệng thì ‘cậu dễ thương quá’, ngậm miệng thì ‘tớ thích cậu’, diễn cái gì mà ánh nắng nhỏ ngọt ngào hả?”

“Ai hiểu được cảm giác ‘kẻ mình ghét từ lâu cuối cùng cũng bị lật mặt’ không? Tôi đang tận hưởng đó.”

…

Tất cả hùa nhau xem kịch vui.

Quên béng rằng tôi, nhân vật chính cũng có trong group.

Hoặc có lẽ…

Tôi có hay không, chẳng ai quan tâm cả.

Thẩm Diêu và tôi là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau.

Cô ấy là lớp trưởng, con ngoan trò giỏi, mẫu hình học sinh ưu tú.

Còn tôi, tính cách hoạt bát, năng động.

Tôi từng nghĩ mình hoà đồng với mọi người trong lớp.

Nhưng hôm nay mới nhận ra.

Tất cả chỉ là do tôi tự ảo tưởng.

Tôi lặng lẽ rời khỏi group lớp.

02

Tôi vẫn không cam lòng.

Gọi điện cho Trần Dã.

Muốn đích thân hỏi cậu ta, có thật giống như trong đoạn ghi âm nói không.

Rằng cậu ta tiếp cận tôi chỉ vì Thẩm Diêu, ở bên tôi mà ghê tởm đến mức muốn nôn.

Điện thoại đổ chuông thật lâu mới có người bắt máy.

Bên kia có vẻ khá ồn ào, náo nhiệt.

Giọng nói trầm thấp của Trần Dã truyền thẳng vào tai tôi.

“Ha Hạ?”

Tôi khựng lại một chút, hỏi:

“Cậu không phải đang nghỉ ngơi ở nhà à?”

Trần Dã còn chưa kịp trả lời, không xa liền vang lên giọng con gái trong trẻo.

“Ah Dã, mau lại đây, đến lượt cậu rồi này.”

Tôi nghe rõ mồn một.

Đó rõ ràng là giọng của Thẩm Diêu.

Trần Dã vội vàng nói vào điện thoại:

“Ha Hạ, bên này tớ đang bận, có gì mai gặp ở trường nói nhé, ngoan.”

Còn chưa kịp để tôi đáp lại, cậu ta đã vội vã cúp máy.

Chỉ còn tiếng “tút tút tút” lạnh lẽo vang lên trong loa.

Tôi cầm chặt điện thoại, một cảm giác chua xót khó tả cuộn lên trong lòng.

03

Trong lòng tôi rối bời.

Lúc này, màn hình điện thoại bật sáng với một tin nhắn WeChat mới.

Tôi mở ra xem.

Là một đoạn video Thẩm Diêu gửi đến.

Trong căn phòng tối mờ, ánh đèn mập mờ mơ hồ.

Thẩm Diêu và Trần Dã đang chơi trò chuyền nắp chai bia bằng miệng.

Trên chiếc nắp nhỏ kia, còn có một viên xúc xắc đang lắc lư sắp rơi.

Má Thẩm Diêu ửng đỏ, đôi môi nhỏ ngậm nắp chai, đôi mắt long lanh nhìn Trần Dã.

Trông cứ như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu.

Trần Dã cười như không cười:

“Ai nghĩ ra cái trò thiên tài này vậy?”

“Chuyền nắp chai bằng miệng? Lại còn không được làm rơi xúc xắc?”

Mọi người xung quanh tưởng cậu ta không muốn chơi, liền nhao nhao hò hét.

Chọc ghẹo hỏi cậu ta có phải sợ rồi không?

Có phải không chơi nổi không?

Nghe vậy, vẻ mặt Thẩm Diêu có phần hụt hẫng.

Ánh mắt long lanh lập tức tối đi.

Giây tiếp theo.

Trần Dã đột nhiên cúi người ngậm lấy nắp chai trong miệng Thẩm Diêu.

Rồi quay đầu, nhả ra.

Sau đó cúi xuống, hôn sâu lên môi cô ta.

Nam đẹp gái xinh, nụ hôn thâm tình.

Khung cảnh như bước ra từ một bức tranh lãng mạn.

Mọi người xung quanh sững lại hai giây.

Ngay sau đó là một trận la hét điên cuồng vang trời.

Kết thúc nụ hôn, Trần Dã liếc nhìn nắp chai rơi trên đất, bình thản cười khẽ:

“Xúc xắc rơi rồi kìa.”

Rồi uể oải giơ hai tay lên.

“Tớ chịu thua.”

Video dừng lại tại đó.

Thẩm Diêu lại gửi thêm mấy tin nhắn WeChat.

“Lâm Sơ Hạ, chúc mừng cậu lại đứng nhất khối.”

“Nhưng mà, thật ngại quá nha.”

“Nghe nói tan học cậu rủ Trần Dã đi ăn đồ Nhật, bị từ chối rồi à?”

“Vì cậu ấy phải đi với tớ cơ mà. Dù sao tớ thi trượt, người cần được an ủi là tớ mới đúng, nhỉ.”

“Mượn bạn trai cậu một đêm, chắc cậu không giận chứ?”

Tôi nhìn những tin nhắn đầy khiêu khích ấy, bất giác bật cười.

Tốt quá.

Những điều trước giờ vẫn nghĩ mãi không thông, đến giây phút này… đều đã có lời giải.

04

Tan học hôm nay.

Tôi thực sự đã rủ Trần Dã đi ăn đồ Nhật.

Khi đó, tôi vẫn đang chìm đắm trong niềm vui vì vừa giành lại được vị trí nhất khối.

Vừa đi vừa nhún nhảy, vui đến mức mặt mày rạng rỡ.

“Quán đó mở được nửa năm rồi, đông khách cực luôn, tớ thèm ăn lâu lắm rồi ấy.”

Trần Dã đút tay túi quần, vẻ mặt hờ hững.

Thậm chí còn có chút khó chịu.

“Chỉ là đứng nhất thôi mà, cậu vui đến thế à?”

Tôi nghiêng đầu, tròn mắt nhìn cậu ấy.

“Vui chứ.”

“Nhất Trung là trường đứng đầu trong Tứ đại danh trường đó nha.”

“Tớ mà đứng nhất khối hai lần liên tiếp ở Nhất Trung, vậy còn không đáng để vui sao?”

Sắc mặt Trần Dã càng lúc càng âm u.

Tôi tinh ý quan sát, cuối cùng cũng nhận ra cậu ấy có vẻ không vui lắm.

Lần này thi Trần Dã lại đội sổ.

Nhưng cậu ấy xưa nay chẳng hề quan tâm đến điểm số, lẽ ra không đến mức vì thi kém mà buồn.

Vậy thì… vì sao không vui?

Có phải vì tôi thi quá tốt, khiến cậu ấy thấy tự ái, nên khó chịu?

Nghĩ vậy, tôi mạnh dạn nắm lấy tay Trần Dã, nghiêm túc nói:

“Thành tích không nói lên tất cả.”

“Trong lòng tớ, Trần Dã vẫn là Trần Dã, dù kết quả học tập thế nào, tớ vẫn thích cậu mà.”

Trần Dã bất ngờ hất tay tôi ra, lạnh lùng buông lời cay độc:

“Lâm Sơ Hạ, ngày nào cũng nói thích này thích kia, cậu không thấy ghê à?”

“Cả đời này tớ chưa từng thấy con chó nào liếm giỏi bằng cậu đấy.”

Tôi đứng đơ người.

Bàng hoàng nhìn cậu ấy.

Trong lòng vừa đau vừa hoang mang.

Không biết mình rốt cuộc đã nói sai điều gì, mà Trần Dã lại đột nhiên trở mặt như vậy.

Lẽ nào, nói câu ‘tớ thích cậu’ với người mình thích, chính là hành vi ghê tởm của một con “chó liếm”?

Ba mẹ tôi rất yêu nhau.

Họ luôn dạy tôi rằng:

Bảo bối à, yêu thì phải nói ra, đừng giấu trong lòng.

Đừng ngại bày tỏ tình cảm với người mình thích.

Vậy… những điều ba mẹ dạy tôi từ nhỏ đến giờ, đều sai cả sao?

Trần Dã nhìn dáng vẻ đờ đẫn của tôi, trong mắt thoáng qua chút hối hận.

Giọng cũng dịu xuống:

“Xin lỗi Ha Hạ, dạo này tớ hơi mệt, muốn về nghỉ ngơi.”

“Đồ Nhật để hôm khác tớ dẫn cậu đi ăn, được không?”

Tôi vội vã gượng cười, xua tay nói không sao cả.

Nhưng cái người nói rằng muốn về nghỉ ngơi đó…

lại đang đi an ủi cô thanh mai của mình.

Cũng chính hôm nay tôi mới hiểu ra.

Thì ra, tai đỏ bừng không đồng nghĩa với rung động.

Và thì ra, thích một người… cũng có thể chỉ là đang diễn.

Tôi trốn vào nhà vệ sinh.

Mở vòi nước lớn hết cỡ, rồi oà khóc nức nở.

05

Khóc đến thiếu cả oxy, trong đầu tôi hiện lên từng mảnh ký ức khi còn yêu Trần Dã.

Một năm trước, vì công ty của ba mở rộng làm ăn, tôi chuyển trường đến Nhất Trung.

Tôi và Trần Dã là bạn cùng bàn.

Cậu ấy luôn ngủ trong giờ học, nghe nói nhà có điều kiện nên thầy cô cũng chẳng quản nổi.

Là bạn cùng bàn, cậu ấy thật ra cũng không khó gần.

Khi ngủ thì rất yên tĩnh.

Lúc thì úp mặt vào tay, lúc thì nghiêng đầu quay về phía tôi.

Sáng sớm nắng nhẹ, ánh mặt trời phủ lên gương mặt cậu ấy, khiến từng đường nét rõ ràng như được gọt bằng dao –

Mi dài, mũi cao, môi mỏng.

Tôi chống cằm nhìn ngẩn người.

Chỉ nghĩ thầm: đúng là khuôn mặt đẹp đến rối tinh rối mù.

Không ngờ, Trần Dã đột ngột mở mắt.

Khi bốn mắt chạm nhau, tôi chết đứng, còn cậu ấy thì bật cười.

Nói với tôi câu đầu tiên:

“Xem đủ chưa?”

Tim tôi đập thình thịch.

Mặt đỏ bừng.

Vội cúi đầu lật sách, giả vờ bận rộn.

Sau đó, Trần Dã bắt đầu điên cuồng theo đuổi tôi.

Chúng tôi rất nhanh đã thành một đôi.

Cậu ấy là bạn trai đầu tiên của tôi – mối tình đầu thời thanh xuân.

Tôi đã rất nghiêm túc với mối quan hệ này.

Phải công nhận rằng, Trần Dã khi đóng vai người yêu thì chẳng có gì để chê.

Thích tặng quà, tạo bất ngờ, làm đủ trò lãng mạn.

Phòng đọc sách nhà cậu ấy, ba mẹ còn không được vào, vậy mà lại chẳng hề đề phòng với tôi.

Tôi đến kỳ đau bụng, chỉ nói thèm ăn bánh canh ở tiệm hoành thánh tận phía nam thành phố, Trần Dã giữa đêm đông giá lạnh vẫn cưỡi xe máy vượt cả thành phố chỉ để mua về một tô hoành thánh cho tôi.

…