Học viện Nghệ thuật Thanh Lưu bị chia cắt bởi một dải phân cách lạnh lùng: một hàng rào thép gai kiên cố, cao quá đầu người, chạy thẳng từ cổng vào đến cuối khuôn viên. Đây là Hàng Rào Phân Cực, biểu tượng cho sự chia cắt giai cấp và nghệ thuật.
Phía Đông là Khu Học Xá Quốc Phong: những tòa nhà cũ kỹ với mái ngói xám, tường gạch bong tróc. Mùi hương của gỗ đàn, tre trúc, và đất ẩm ướt quyện vào nhau. Tại đây, Phái Quốc Phong (Guofeng) học cách thổi Tiêu, gẩy Cổ Tranh. Họ tự hào về di sản của mình, nhưng luôn thiếu thốn về cơ sở vật chất.
Phía Tây là Khu Học Xá Thế Kỷ: kiến trúc hiện đại, sơn trắng tinh, vườn cây cắt tỉa gọn gàng. Tiếng Piano Steinway vang vọng từ các phòng tập cách âm hoàn hảo. Phái Thế Kỷ (Shijie) khinh thường sự "tù túng" của Khu Đông, coi âm nhạc của họ là chuẩn mực toàn cầu.
Hàng rào thép, dù dày đặc, vẫn có những khoảng trống nhỏ, cho phép hai bên nhìn thấy rõ nhau và, quan trọng hơn, trao đổi lời lẽ cay nghiệt.
Buổi chiều, khi Tô Mạt (thủ lĩnh Quốc Phong, Cổ Tranh) đang kiểm tra các dây đàn cũ, cô nghe thấy tiếng cười lớn từ phía bên kia. Lâm Hàn (thủ lĩnh Thế Kỷ, Piano) và nhóm của anh ta đang tổ chức một buổi dã ngoại nhỏ, dùng chiếc loa di động đắt tiền để bật nhạc giao hưởng phương Tây với âm lượng lớn. Tiếng Cổ Tranh của Tô Mạt bị nuốt chửng.