MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Cơ Điện - Tân Tiểu ĐiệpChương 784: “Cứ thế chạy mất à?”

Thiên Cơ Điện - Tân Tiểu Điệp

Chương 784: “Cứ thế chạy mất à?”

776 từ · ~4 phút đọc

Nhưng Ninh Dạ bức ép, hắn chỉ có thể dốc toàn lực tranh đoạt quyền khống chế, kết cục là lại trở thành pháo hôi chặn phía trước, phải chịu cấm chế trong Thiên Chung điện. 

             Tuy Ninh Dạ không thấy cấm chế này ra sao, nhưng chỉ nghe tiếng la hét tuyệt vọng của Thần Tiêu là biết nó khủng khiếp tới cực điểm. 

             Mọi người nhìn nhau thổn thức, lão già này đúng là tự tìm đường chết. 

             Nhưng ngay lúc này, không ngờ Yên Vũ lâu lại chuyển động, tiếp tục bay lên không trung. 

             “Ơ? Thế này là sao?” Mọi người đều phát hiện ra dị tượng, lần này Yên Vũ lâu trực tiếp bay ra ngài chín tầng mây. 

             Bên ngoài Trường Thanh giới tràn ngập cương sát, cho dù là cường giả Niết Bàn đi vào cũng chết chắc, chỉ có đột phá cảnh giới thứ sáu mới có thể chịu được cơn gió cương sát đó, từ đây tiêu dao thiên ngoại. 

             Nhưng bây giờ Yên Vũ lâu có vẻ sắp phá không phi thăng. 

             “Là Thần Tiêu!’ Ninh Dạ đã ý thức được điều gì. 

             Quả nhiên trong Thiên Chung điện vang lên tiếng hô hoán của Thần Tiêu: “Cho dù ta chết cũng phải kéo tất cả các ngươi xuống nước!!!” 

             Mẹ nó, lão già này hung ác thật. 

             Tuy hắn bị cấm chế hãm hại, nhưng dù sao cũng là người khống chế đạo cảnh, không ngờ lại điều khiển Yên Vũ lâu bay thẳng lên, xem ra định đồng quy vu tận với mọi người. 

             “Ninh Dạ, mau nghĩ cách đi!” Mọi người đồng thanh nói. 

             Ninh Dạ nhướn mày: “Cái này còn phải nghĩ ư? Nói tới thoát thân, ta còn phải sợ ai?” 

             Nói đoạn Thiên Cơ điện đã hiện lên, Ninh Dạ cười ha hả nói: “Còn không vào trong điện.” 

             Y vốn định biến thành cái bát, nói câu danh ngôn kia, khổ nỗi đối phương không biết câu này nên đành bỏ qua. 

             Đám người Lâm Lang Thiên không hề do dự, lập tức trở lại trong điện, ngay cả Hắc Viêm Ma Thần cũng bỏ qua đối thủ. 

             Ninh Dạ thu hồi Thiên Cơ điện, thân hình lóe lên, đầu tiên tới Diêu Quang kính các, gỡ mặt gương đồng xuống rồi biến mất không còn tăm hơi. 

             Lúc xuất hiện trở lại đã ra bên ngoài Yên Vũ lâu, trở lại bầu trời sáng sủa. 

             Mọi người cũng nhìn ra phía ngoài, chỉ thấy Yên Vũ lâu vẫn đang bay lên cao, xem ra không định hạ xuống. 

             “Cứ thế chạy mất à?” Lâm Lang Thiên tiếc nuối nói. 

             Công Tôn Điệp cười duyên: “Chạy được mới lạ, các ngươi quên thủ đoạn của Ninh Dạ rồi à?” 

             Đúng vậy! 

             Bây giờ tên này có thể dịch chuyển tức thời cả ngàn dặm. 

             Trong Yên Vũ lâu bị y bố trí cọc tiêu, chỉ cần y muốn, y có thể trở lại bất cứ lúc nào. 

             Nếu vậy Yên Vũ lâu chạy vào trong cương sát trên chín tầng tời lại là chuyện tốt, vì như vậy đầu tiên là không phải lo chuyện môn phái khác tranh giành. 

             Lâm Lang Thiên trợn mắt nhìn Ninh Dạ: “Chắc chuyện này cũng trong tính toán của ngươi hả?” 

             Ninh Dạ nghiêm túc phủ định: “Ta đâu có lợi hại đến vậy. Chẳng qua là trùng hợp thôi. Nếu kết quả tốt hơn thế này, đương nhiên ta cũng không từ chối.” 

             Đúng như Ninh Dạ đã nói, y không thể tính toán tới nước này, nhưng kết quả này cũng rất tốt đối với y, y cũng chấp nhận. 

             Nếu không, với năng lực Quang Độn của y, xâm nhập Thiên Chung điện, đọ sức với Thần Tiêu cũng có thể. 

             “Coi như ngươi lợi hại.” Lâm Lang Thiên hừ một tiếng, cũng không tính toán chuyện được mất đạo cảnh Tuyền Cơ. 

             Nhưng nghĩ tới kết quả trận chiến này lại không khỏi thở dài: “Đường đường Yên Vũ lâu mà lại tiêu vong như vậy.’ 

             “Đừng vội chúc mừng, còn một chuyện chưa làm xong đấy.” Noi xong Ninh Dạ đã bay xuống bên dưới. 

             ———————————— 

             Bên dưới, Thủy Tinh Tử vẫn đang kịch chiến với Vũ Hoán Trần. 

             Thẩm Phi Vân tự nổ, Yên Vũ lâu bay đi, bản thân bị trọng thương, Thủy Tinh Tử biết đã không thể cứu vãn. 

             Trong lòng Thủy Tinh Tử đau buồn tột độ, ra tay không lưu lại đường sống. 

             Thiên Phong tuôn trào, phá tan bầu trời, làm mây gió nổi lên cuồn cuộn trên không trung.