MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Đạo Chi HậnChương 2: Khởi Nguyên Linh Hồn

Thiên Đạo Chi Hận

Chương 2: Khởi Nguyên Linh Hồn

1,475 từ · ~8 phút đọc

Ánh nắng đầu tiên của buổi sớm mai rọi xuống khu rừng hoang, chiếu lên thân hình gầy gò của Lâm Hạo Thiên đang đứng lặng giữa sương mù. Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận linh khí yếu ớt đang luân chuyển trong kinh mạch. Cơ thể này từng bị hủy linh căn, nhưng giờ, sâu trong đan điền lại có một tia sáng như hạt bụi vàng, vừa mong manh vừa mạnh mẽ. Đó là tàn linh của kẻ đã dung hợp cùng hắn – một cổ thần từng chống lại thiên đạo. Hạo Thiên hiểu rõ, đó là cơ hội duy nhất để hắn bước vào con đường mới, con đường nghịch thiên.

Hắn ngồi xếp bằng trên phiến đá lạnh, hai tay kết ấn, miệng niệm chú cổ bằng thứ ngôn ngữ kỳ lạ vang vọng trong đầu. Gió bắt đầu chuyển động, linh khí trong rừng dồn về quanh hắn như bị hút bởi một thế lực vô hình. Mồ hôi nhỏ giọt, mạch máu nổi lên, đau đớn như bị hàng nghìn mũi kim đâm xuyên. Nhưng hắn không dừng lại, trong đôi mắt đỏ ngầu chỉ còn lại một mục tiêu: mạnh lên. “Nếu trời sinh ta yếu, vậy ta sẽ giết trời để tồn tại.”

Khi hạt sáng trong đan điền nổ tung, toàn thân hắn như bị xé toạc rồi tái sinh. Một luồng khí đen lan tỏa quanh thân, thấm vào từng tấc da thịt. Linh căn đã hủy giờ biến thành thứ khác – “Ma linh căn”, loại linh căn hiếm nhất, bị giới tu tiên coi là tà ác, nhưng lại là con đường duy nhất có thể vượt qua mọi giới hạn. Hạo Thiên mở mắt, nhìn bàn tay đang tỏa ra khói đen lơ lửng, cười nhạt. “Nếu thế gian sợ ta, thì để thế gian run rẩy trước ta.”

Ba ngày trôi qua, hắn rời khỏi căn nhà gỗ, xuống chân núi Thanh Vân. Dưới thung lũng là chợ nhỏ, nơi các đệ tử ngoại môn tụ tập trao đổi linh thảo và linh khí đan. Mọi ánh mắt đổ dồn về hắn – kẻ bị tông môn trục xuất. Tiếng xì xào vang lên khắp nơi. “Hắn chưa chết sao?”, “Nghe nói bị phế rồi, sao còn dám vác mặt tới đây?” Hạo Thiên không nói, chỉ bước thẳng về quầy thuốc cũ, nơi hắn cần mua vài dược liệu để luyện lại khí huyết. Nhưng khi hắn vừa đặt tay lên bàn, một bàn tay khác đập mạnh xuống.

Trước mặt là Vương Phong, đệ tử từng hành hạ thân xác này khi còn trong tông môn, kẻ tự xưng là thiên tài luyện đan. Hắn nhếch môi khinh bỉ. “Thứ rác rưởi như ngươi mà cũng dám bước vào chợ? Linh thảo ở đây đâu dành cho phế vật?” Nói rồi, hắn dùng linh lực đẩy mạnh. Một luồng gió mạnh hất Lâm Hạo Thiên lùi lại vài bước. Cả chợ bật cười, tiếng cười chát chúa như dao cứa. Nhưng Hạo Thiên không giận, chỉ chậm rãi lau máu nơi khóe miệng, ánh mắt lạnh như băng. “Đừng động vào ta. Ta sợ ta sẽ quên rằng ngươi vẫn còn sống.”

Câu nói nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng khiến Vương Phong khựng lại. Hắn cười khẩy, rút trường kiếm ra, ánh thép lóe lên trong sương. “Ngươi muốn chết à?” Thế nhưng khi hắn lao đến, trong khoảnh khắc, Hạo Thiên biến mất. Một cơn gió đen vụt qua, Vương Phong chỉ kịp thấy ánh mắt đỏ rực như lửa địa ngục trước khi bị đánh bật ra xa, rơi xuống giữa đống hàng hóa. Tất cả im bặt. Một phế nhân có thể hạ đệ tử trung cấp chỉ bằng một chiêu? Không ai tin vào mắt mình. Hạo Thiên xoay người rời đi, bóng lưng hắn hòa vào ánh nắng như vệt khói đen tan biến giữa trời.

Chiều hôm đó, Hạo Thiên quay lại rừng sâu, nơi không còn ai bén mảng. Hắn ngồi xuống bên hồ cạn, nhìn mặt nước phản chiếu khuôn mặt xa lạ. “Nếu ngươi thực sự tồn tại trong ta, cổ thần, vậy hãy chỉ ta con đường tiếp theo.” Giọng nói trầm đục vang lên, dường như đến từ chính linh hồn hắn. “Muốn tu luyện Ma linh căn, cần có huyết tế. Hãy tìm một linh thú, dùng máu nó để mở mạch Ma nguyên.” Hạo Thiên khẽ gật đầu, rút thanh kiếm gỉ sét từ hông ra, lưỡi kiếm run run như sống lại.

Đêm buông xuống, sương đặc quánh. Tiếng gầm vang vọng, từ trong rừng xuất hiện một con Hắc Lang khổng lồ, lông dựng đứng, đôi mắt xanh sáng rực. Hạo Thiên bước tới, không sợ hãi, không do dự. Khi con thú lao tới, hắn xoay người tránh, mũi kiếm chém ngang cổ nó. Máu văng ra, đỏ thẫm cả thân người hắn. Hắn cắm kiếm xuống đất, niệm chú cổ. Linh khí trong máu Hắc Lang cuộn lại, hóa thành luồng khói đen chui vào cơ thể. Đau đớn như hàng vạn kim đâm, nhưng hắn không ngã. Khi mọi thứ lắng xuống, ánh sáng đen lan tỏa khắp người, Ma nguyên khai mở.

Sức mạnh mới tràn vào, linh lực trong người cuộn như sóng. Hắn đứng thẳng dậy, nắm tay lại, cảm nhận dòng năng lượng lạnh lẽo nhưng cuồng bạo. Hắn biết, đây chỉ là bước đầu tiên. Bóng trăng rọi xuống, chiếu lên khuôn mặt lấm lem máu và mồ hôi, đôi mắt như hai hố sâu không đáy. “Từ nay, ta không còn là đệ tử bị ruồng bỏ, không còn là Lâm Hạo Thiên của quá khứ. Ta sẽ đi con đường riêng, con đường không ai dám đặt chân.”

Sáng hôm sau, hắn tìm đến vách núi phía đông – nơi từng là cổng phụ của Thanh Vân Tông. Cánh cổng lớn sụp đổ, những tượng đá vỡ nát. Hắn quỳ xuống, tay đặt lên phiến đá khắc tên tổ tiên. “Phụ thân, Lâm gia vẫn còn một người. Ta sẽ sống thay tất cả, và sẽ khiến thế gian nhớ lại họ tên Lâm Hạo Thiên này.” Gió thổi tung mái tóc, mang theo tiếng thề như sấm dội. Hắn xoay người, ánh mắt hướng về phía chân trời. Phía đó là Thiên Vân Thành – trung tâm của thiên hạ tu đạo, nơi những kẻ từng phản bội hắn đang ngồi trên ngai cao.

Một giọng nói vang lên trong đầu, già nua nhưng mạnh mẽ. “Con đường báo thù không đơn giản. Trước khi tới đó, ngươi cần đủ sức để tồn tại. Hãy đến Hắc Thạch Cốc, nơi đó có thứ giúp ngươi thức tỉnh toàn bộ linh hồn Ma thần.” Hạo Thiên siết chặt nắm tay, khẽ cười. “Hắc Thạch Cốc ư? Vậy thì bắt đầu từ đó.” Hắn thu hành trang, mang theo thanh kiếm gỉ sét, rời khỏi rừng. Mỗi bước đi của hắn để lại một luồng khí đen nhè nhẹ bay lên, như dấu ấn của tử thần.

Trên con đường dài, hắn gặp một tiểu cô nương bị thương, ngã gục bên bờ suối. Hắn định bước qua, nhưng khi ánh mắt nàng mở ra, ánh sáng trong đôi mắt ấy khiến hắn khựng lại. Đó không phải ánh nhìn sợ hãi, mà là ánh nhìn của người đã từng trải qua tuyệt vọng giống hắn. Hạo Thiên thở dài, bế nàng dậy, đưa đến hang đá gần đó. Khi băng bó xong, hắn chỉ ngồi lặng nhìn ngọn lửa. “Ngươi cứu ta ư?” nàng hỏi, giọng yếu ớt. Hắn không đáp, chỉ nói khẽ: “Ta chỉ không muốn thấy thêm ai chết vô nghĩa.”

Đêm ấy, khi nàng ngủ, hắn nhìn ra ngoài trời sao, trong lòng dấy lên một cảm giác lạ. Hắn biết thế gian này không chỉ toàn thù hận, nhưng hận chính là thứ duy nhất còn lại để hắn sống tiếp. Sáng hôm sau, cô gái tỉnh dậy, tự xưng tên là Nguyệt Ly – đệ tử lạc tông của Huyễn Nguyệt Cung. Nàng cảm ơn hắn, nói rằng sẽ ghi nhớ ân tình này. Trước khi rời đi, nàng trao cho hắn một viên ngọc kỳ lạ. “Nếu có ngày gặp nguy hiểm, hãy bóp vỡ nó, ta sẽ đến.” Hạo Thiên cầm viên ngọc, nhìn nàng rời xa, lòng thoáng dao động.

Khi ánh dương lên, hắn tiếp tục hành trình. Trên đường đến Hắc Thạch Cốc, mỗi bước chân của Lâm Hạo Thiên là một dấu hận khắc vào đất trời. Hắn không biết phía trước có gì, chỉ biết rằng từ hôm nay, hắn đã bắt đầu con đường của máu, của linh hồn và của định mệnh – con đường mà chỉ kẻ dám đối đầu cả trời đất mới có thể đi đến cùng.