MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Đạo Chi HậnChương 4: Vết Nứt Trong Trời

Thiên Đạo Chi Hận

Chương 4: Vết Nứt Trong Trời

1,805 từ · ~10 phút đọc

Trời phương đông bắt đầu chuyển sắc, mây cuộn thành tầng dày đặc, linh khí trong không trung dường như dao động mạnh mẽ khác thường. Lâm Hạo Thiên đứng giữa sân trống của ngôi nhà gỗ bên suối, đôi mắt khép hờ, tay cầm quyển “Vô Tướng Quyết” đã ố vàng. Từng luồng khí đen và bạc xen lẫn quanh người hắn, tựa như hai luồng lực đối lập đang giao chiến, muốn xé toang thân thể. “Vô Tướng Quyết” vốn là công pháp dung hợp giữa đạo và ma, có thể khiến người tu luyện vượt qua mọi giới hạn, nhưng chỉ cần sai lệch một hơi thở, linh hồn sẽ bị chia tách mà tan biến.

Bên ngoài, gió nổi lên, mặt đất nứt ra từng khe nhỏ. Cổ thần trong tâm thức hắn cất giọng khàn khàn: “Đây là ngưỡng cửa cuối cùng để ngươi bước vào cảnh giới Nguyên Ma. Ngươi phải chọn — dung hợp toàn bộ linh hồn với Ma Tâm, hoặc giữ lại một phần nhân tính.” Hạo Thiên mở mắt, ánh sáng đỏ trong đồng tử lóe lên. “Nhân tính đã khiến ta mất tất cả. Nếu phải chọn, ta chọn sức mạnh.” Hắn cắn mạnh đầu lưỡi, máu phun ra hòa vào pháp ấn trước mặt.

Một cơn lốc xoáy khổng lồ bùng lên, hút toàn bộ linh khí trong phạm vi mười dặm. Cây cối bật gốc, nước suối dâng ngược. Giữa trung tâm, Hạo Thiên ngồi xếp bằng, toàn thân tỏa ra ánh sáng đỏ rực. Mạch máu nổ tung rồi liền lại, xương cốt phát ra âm thanh giòn tan như sấm sét. Trong đầu, hàng ngàn tiếng hét vang vọng — ký ức quá khứ, tiếng kêu của Lâm gia, nụ cười của Triệu Vân, ánh mắt tuyệt vọng của phụ thân — tất cả hòa thành một dòng xoáy. Hắn gào lên, tiếng thét vang dội khắp trời đất. Cơn đau như xé toang linh hồn, nhưng càng đau, hắn càng tỉnh táo.

Trong khoảnh khắc, hắn thấy trước mắt mình là một khoảng không vô tận, nơi hai màu sáng tối đan xen. Ở giữa không gian ấy là một khe nứt khổng lồ, như ranh giới giữa hai thế giới. Cổ thần hiện ra, thân thể cao lớn, đôi mắt như hai vì sao chết. “Ngươi đã đến được đây, nhưng con đường ngươi chọn là một. Một khi bước qua khe nứt, ngươi sẽ không còn là ngươi.” Hạo Thiên đứng dậy, bước tới gần, gió lốc cuộn quanh áo. “Nếu ta phải đánh đổi chính mình để đổi lấy sức mạnh báo thù, vậy hãy để phần yếu đuối kia chết đi.”

Khi hắn bước qua, khe nứt nổ tung, ánh sáng nuốt chửng tất cả. Trong nháy mắt, Hạo Thiên cảm giác như vạn kim đâm xuyên linh hồn, cơ thể hắn hóa thành vô số mảnh vụn rồi hợp nhất lại. Một luồng năng lượng đen xám dâng trào từ đan điền, lan khắp thân thể. Mạch máu biến thành sợi chỉ ánh bạc, trái tim đập chậm mà vang vọng như trống trời. Hắn mở mắt — đồng tử giờ đây nửa đen nửa bạc, tràn đầy sức sống và diệt vọng. Một hơi thở phát ra, làm toàn bộ khu rừng xung quanh tan thành bụi. Hắn đã bước vào cảnh giới Nguyên Ma – cảnh giới mà tu sĩ bình thường cả đời không thể chạm đến.

Sau khi linh lực ổn định, Hạo Thiên nhìn lại cơ thể mình, cảm nhận dòng sức mạnh tràn ngập, có thể nghiền nát núi đá chỉ bằng một ý niệm. Nhưng trong sâu thẳm, hắn thấy linh hồn mình trống rỗng. Cổ thần im lặng hồi lâu rồi nói: “Ngươi đã thành công, nhưng nhớ kỹ, sức mạnh này sẽ kéo ngươi xuống vực sâu nếu ngươi quên mất lý do tồn tại.” Hạo Thiên cười khẽ, ánh nhìn lạnh như băng. “Ta sẽ không quên. Khi Triệu Vân và những kẻ phản bội kia còn sống, ta chưa thể ngừng lại.”

Ba ngày sau, hắn rời khỏi Lưu Thủy trấn. Dân làng nhìn bóng lưng hắn biến mất trong mưa, không ai biết rằng vừa có một sinh linh không còn thuộc về loài người đi qua nơi này. Hắn đi về hướng bắc, nơi Thiên Vân Thành tỏa sáng giữa thảo nguyên rộng lớn. Nơi đó là trung tâm tu đạo của thiên hạ, cũng là nơi Triệu Vân đang là thống lĩnh hộ pháp của Thiên Đế điện. Nhưng trước khi chạm đến hắn, Hạo Thiên phải có thân phận, phải có chỗ đứng trong thế giới này.

Đường đến Thiên Vân Thành kéo dài hàng ngàn dặm, đi qua vô số tông môn, thôn trấn và những vùng đất bị ma khí xâm thực. Ở một thị trấn nhỏ tên Trường Hạ, hắn dừng chân tại một quán rượu. Tiếng nhạc du dương, hương rượu nồng, tiếng người ồn ào, tất cả làm hắn thấy lạ lẫm sau nhiều ngày ẩn tu. Một nhóm người mặc áo bạc ngồi gần cửa sổ, nói chuyện sôi nổi. “Nghe nói ba ngày nữa, ở Thiên Vân Thành có tuyển chọn đệ tử cho Hạo Thiên Tông, kẻ nào lọt được vào đó thì tương lai mở rộng.”

Cái tên khiến hắn khẽ nhướng mày — trùng với tên mình, nhưng chẳng liên quan. Tuy nhiên, việc gia nhập một tông môn lớn là cách duy nhất để hắn bước chân vào trung tâm quyền lực. Hắn uống cạn chén rượu, đặt bạc lên bàn rồi đứng dậy. “Thiên Vân Thành, ta đến đây.”

Ba ngày sau, thành phố hiện ra trước mắt, nguy nga như cung điện thần linh. Tường thành bằng bạch ngọc cao hàng chục trượng, linh khí bốc lên như sương. Dòng người tấp nập, toàn tu sĩ từ khắp nơi kéo đến. Hạo Thiên khoác áo choàng đen, giấu khí tức, bước vào cổng kiểm tra. Khi hắn đặt chân qua, trận pháp trên cổng phát sáng, khiến những kẻ canh gác ngạc nhiên. “Linh lực dao động cực mạnh… nhưng lại thuần âm? Lạ thật.” Hắn mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Ta chỉ là tán tu đến thử vận may.”

Cuộc khảo thí diễn ra tại quảng trường trung tâm. Hàng ngàn người xếp hàng, mỗi người chạm tay vào Thử Linh Thạch để đo linh căn. Khi đến lượt hắn, đám đông xì xào. “Kẻ này là ai, sao khí tức lạnh như tử khí?” Một ánh sáng đen tím bao phủ Thử Linh Thạch, khiến mặt đất rung lên. Quan khảo thí ngẩn người, thì thào: “Linh căn song nguyên… Ma và Tiên đồng tồn? Chưa từng có!” Đám đông xôn xao, nhưng Hạo Thiên chỉ im lặng, rút tay lại, ánh mắt lạnh lùng.

Trưởng lão Hạo Thiên Tông, người chủ trì tuyển chọn, bước đến. Ông có râu bạc dài, khí thế nghiêm nghị, đôi mắt chứa tia tò mò. “Ngươi tên gì?” – “Lâm Hạo Thiên.” Một thoáng im lặng, rồi trưởng lão bật cười: “Trùng tên với tông ta, điềm lạ đấy! Từ nay ngươi là đệ tử ngoại môn của Hạo Thiên Tông.” Hắn cúi đầu, nhưng trong lòng khẽ dâng lên nụ cười âm thầm. Bước đầu tiên đã hoàn thành.

Những ngày sau đó, hắn ẩn mình trong tông môn, học quy củ, nghe giảng đạo, đồng thời bí mật nghiên cứu trận pháp và luyện đan. Tài năng của hắn khiến người khác vừa ghen tỵ vừa sợ hãi — chỉ trong một tháng, hắn vượt qua năm cấp tiểu cảnh, từ Hóa Linh lên đến Trúc Cơ, tốc độ kinh hoàng khiến cả tông kinh ngạc. Có người bắt đầu nghi ngờ hắn dùng tà pháp, nhưng mỗi lần kiểm tra, không ai phát hiện gì. Hắn học cách che giấu ma khí bằng “Vô Tướng Quyết”, khiến bản thân trông như tu sĩ bình thường.

Một đêm, trong thư viện cổ của tông, hắn phát hiện bức họa cũ miêu tả Trận Chiếu Thiên, trận pháp từng được dùng trong cuộc đại chiến diệt Lâm gia năm xưa. Dòng chữ bên dưới ghi rõ: “Người điều khiển: Hộ pháp Triệu Vân.” Tim hắn siết chặt. Những ngón tay run rẩy trên mép giấy, nhưng ánh mắt lại bình thản đến đáng sợ. “Tốt lắm… cuối cùng ta đã tìm được dấu vết của ngươi.”

Từ hôm đó, hắn bắt đầu kế hoạch tiếp cận tầng cao. Hắn tham gia mọi nhiệm vụ nguy hiểm, cứu đồng môn, diệt yêu thú, từng bước gây tiếng vang. Cái tên Lâm Hạo Thiên lan khắp tông, ai cũng biết đến hắn như một thiên tài trầm lặng, ít nói nhưng đáng gờm. Trong một lần làm nhiệm vụ trấn yêu ở núi Tử Phong, hắn gặp lại Nguyệt Ly, người con gái mà hắn từng cứu trong rừng. Nàng nay đã là hộ pháp của Huyễn Nguyệt Cung, y phục tím nhạt, ánh mắt lạnh mà dịu. Khi thấy hắn, nàng khựng lại, đôi môi khẽ run. “Là ngươi…”

Họ chiến đấu bên nhau suốt ba ngày, tiêu diệt linh thú cấp cao. Trong những khoảnh khắc yên lặng giữa rừng, ánh nhìn của nàng khiến lòng hắn thoáng chao đảo. Nguyệt Ly khẽ nói: “Ngươi thay đổi rồi. Trước kia ánh mắt ngươi vẫn còn ấm.” Hắn đáp: “Người ta chết đi một lần, thì hơi ấm cũng tan.” Nàng im lặng, không nói thêm.

Khi đêm buông xuống, hai người ngồi bên bờ suối, trăng soi ánh bạc lên mặt nước. Nguyệt Ly hỏi: “Ngươi có từng nghĩ đến việc dừng lại chưa?” Hắn nhìn trăng, giọng khẽ vang: “Không thể dừng khi máu trong tim vẫn sôi. Hận là ngọn lửa duy nhất giữ ta sống.” Nàng nhìn hắn thật lâu, rồi chỉ khẽ thở dài. “Nếu có ngày ngươi lạc lối, ta sẽ là người kéo ngươi trở về.”

Hạo Thiên không đáp. Ánh trăng phản chiếu trên mặt nước như chia đôi linh hồn hắn — một nửa ánh bạc tĩnh lặng, một nửa đen sâu hun hút. Trên bầu trời, những tia sáng mờ dần, gió khẽ thổi qua rừng. Tận sâu trong tâm, hắn biết, từ khi bước vào Hắc Thạch Cốc, con đường của hắn đã định sẵn — con đường chỉ có máu và tro tàn. Nhưng giữa bóng tối đó, một thứ ánh sáng mảnh mai đã le lói – ánh sáng mang hình dáng của Nguyệt Ly, thứ duy nhất còn nhắc hắn rằng trong lòng mình vẫn có một phần người chưa chết hẳn.

Và rồi, giữa đêm tĩnh mịch, hắn nhìn về phía đông – nơi trời dần nứt sáng – và khẽ nói: “Khi vết nứt trên trời mở ra, đó cũng sẽ là ngày ta mở cánh cửa báo thù.”