MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu ĐùaChương 671

Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa

Chương 671

524 từ · ~3 phút đọc

Nói đến đây, nàng ta đứng dậy quỳ xuống trước mặt trưởng công chúa: "Hoàng tỷ, thực xin lỗi, tỷ cùng tỷ tỷ vốn không có xích mích, đều là vì tỷ thay ta nói chuyện, bảo vệ ta mới khiến vương phi hận tỷ, có chuyện vui gì cũng không gọi tỷ, đây đều là lỗi của ta.”

Nguyệt ma ma cũng nói: "Phu nhân nói đúng, Vương phi thà gọi hạ nhân cùng ăn, cũng không gọi công chúa, rõ ràng là không để công chúa vào mắt. Công chúa thật vất vả mới trở về, ngài ấy cư nhiên không đến mời một tiếng. Lúc trước phu nhân kêu nô tỳ đi mời Vương phi, kêu Vương phi đến thỉnh an công chúa, cũng bị lấy lý do chân bị thương để cự tuyệt. Nhưng vừa rồi nô tỳ đi, nhìn thấy vương phi rất tốt, cười thật vui vẻ, chẳng có chỗ nào giống như bị thương. Ngài ấy làm như vậy, cũng quá khinh mạn công chúa rồi.”

"Nguyệt ma ma, im miệng, Vương phi há có thể để ngươi đặt điều?"

Nam Cung Nguyệt vội vàng trừng mắt nhìn Nguyệt ma ma.

"Thật xin lỗi công chúa, đều là nô tỳ nhiều miệng, nô tỳ xin phạt tự vả miệng."

Nguyệt ma ma nói xong, đưa tay tát hai cái vào mặt, sau đó cúi đầu, bộ dáng thập phần tự trách.

Trưởng công chúa nghe thấy thế sớm đã tức giận, nàng ta vỗ một tay lên bàn, nghiến răng nghiến lợi nói: "Không cần các ngươi nói, bổn cung cũng đoán được nàng ta là loại người này, lúc trước làm những món ngon, có khi nào nàng ta gọi bổn cung? Cho dù không có Nguyệt nhi, nàng ta cũng sẽ không để bổn cung vào mắt, bởi nàng ta vốn là loại nữ nhân kiêu ngạo tự đại, ánh mắt thiển cận.”

Vân Nhược Linh thật sự đã huỷ sạch thiện cảm của trưởng công chúa đối với nàng.

Lần trước ở Ngụy quốc công phủ, Vân Nhược Linh đã cứu nàng ta.

Tuy rằng sau khi nàng ta và Nam Cung Nguyệt phân tích, Vân Nhược Linh vì muốn để nàng cảm ơn mà cố ý kéo dài thời cứu nàng, nhưng trong lòng nàng ta vẫn cảm kích nàng.

Nhưng không ngờ, nàng ta vất vả lắm mới được xuất cung, Vân Nhược Linh lại đối đãi với nàng ta như vậy.

"Hoàng tỷ, thức ăn sắp nguội rồi, tỷ mau ăn chút gì đi, đừng bận tâm chuyện này nữa, đừng để đói bụng không tốt cho thân thể."

Nam Cung Nguyệt thấy mục đích đã đạt tới, liền dùng đũa gắp một miếng sườn xào chua ngọt vào bát của trưởng công chúa.

Vẻ mặt trưởng công chúa uể oải lắc đầu: "Diệp Hàn không tới, bổn cung không có khẩu vị, muội ăn đi.”

Vừa nhắc tới Sở Diệp Hàn, trong mắt Nam Cung Nguyệt lập tức chứa đầy nước mắt, nàng ta cầm khăn thấm nước mắt ở khóe mắt, nói: "Hoàng tỷ còn không ăn được huống chi là muội, không có vương gia bầu bạn, muội cũng không thèm ăn.”