MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu ĐùaChương 87

Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa

Chương 87

514 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 87: Tiểu thiếp đến Khoảnh khắc nhìn thấy người tới là Nam Cung Nguyệt, Sở Diệp Hàn rất muốn đẩy Vân Nhược Linh ra, nhưng giờ chân hắn vẫn rất mềm, chỉ có thể tiếp tục dựa lên người Vân Nhược. Linh, gương mặt lại trầm xuống thấy rõ. Hắn nghĩ Nhu nhi chắc chản hiểu lầm rồi, chờ về đến hắn thích với nàng cẩn thận sau. Hắn đau lòng nhìn Nam Cung Nguyệt: “Nhu nhi, sao nàng đến đây? Nàng đang nhiễm lạnh cơ mà? Còn không mau lên xe ngựa đi” Vân Nhược Linh lúc này mới phản ứng lại. Con bà nó chứ! Nàng cùng là thê tử của Sở Diệp Hàn, dìu hắn cũng là chuyện bình thường nha. Vừa rồi nàng chỉ nghĩ Sở Diệp Hàn là nam nhân của Nam Cung Nguyệt, sợ đến mức vội vã đẩy hắn ra, sợ bị người hiểu lầm dính líu đến hắn. Mà Sở Diệp Hàn sau khi bị Vân Nhược Linh ghét bỏ cộng thêm vô tình đẩy ra thì mặt càng thêm cứng đờ. Nữ nhân này ghét bỏ hắn như thế sao? Nóng lòng đẩy hắn ra như vậy? Mậệt hắn vừa rồi còn cho rằng nàng muốn nhân cơ hội sàm sỡ mình, thì ra là hắn nghĩ nhiều. Vân Nhược Linh nói: “Vừa rồi Vương gia ngồi xổm lâu, chân tê rần nên mới mất cảm giác” Sở Diệp Hàn lạnh lùng trừng nàng một cái, không giải thích thêm gì, chỉ quay sang nói với Nam Cung Nguyệt: “Nhu nhi, dìu bổn vương lên xe ngựa, bổn vương cần vào cung, nàng cũng đi cùng, bổn vương đưa nàng đi gặp Trưởng công chúa” Vân Nhược Linh nghe xong trợn trắng mắt với hai người này: “Tranh đến tranh đi làm cái gì? Ba người chúng ta đều ngồi xe không phải được rồi à?” Nàng thật rất mệt, còn lâu mới cưỡi ngựa về. Cưỡi ngựa làm sao thoải mái bằng ngồi xe ngựa được. Nam Cung Nguyệt sửng sốt như trúng một đòn, vội vàng nói: “Tỷ tỷ nói không sai, là do muội suy nghĩ không thấu đáo. Mời tỷ tỷ” Dứt lời, nàng ta đưa tay ý mời Vân Nhược Linh. Vân Nhược Linh lười cùng người này nguyệt giả dối, nếu nàng ta đã thỉnh nàng lên xe trước, nàng cũng không cần nhường nhịn gì ai, tùy ý xốc màn lên xe ngồi. Nhưng nàng rất tự giác, ngồi ở đối diện Sở Diệp Hàn. “Nhu nhi, bên ngoài lạnh lẽo, mau lên đây đi, đừng bị đông lạnh” Sở Diệp Hàn đau lòng kéo Nam Cung Nguyệt lên xe, nhanh chóng cởi áo choàng khoác lên vai nàng ta, ôm nàng ta vào lòng, yêu thương nhìn nàng ta chăm chú. Ánh mắt kia thật dịu dàng, thương tiếc, chuyên tình, yêu say đắm, đúng là thế gian hiếm thấy.