MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Tài Tam Bảo FullChương 46

Thiên Tài Tam Bảo Full

Chương 46

327 từ · ~2 phút đọc

Chương 46

“Vâng!” Hiệu trưởng Hoàng nhận ra tình hình, khom lưng cúi người xin lỗi Phong Thiên Tuyết và ba đứa trẻ: “Xin lỗi, là lỗi của tôi, không nên xúc phạm cô, tôi có mắt mà như mù”.

“Đến bây giờ bà vẫn không biết mình sai ở đầu” Phong Thiên Tuyết ghét cay ghét đắng bà hiệu trưởng này: “Sở dĩ anh Tư xử lý công bằng là vì nhân phẩm của anh ấy chính trực chứ không phải vì tôi có gia thế gì đó không ai biết tới.

Lỗi của bà không phải là có mắt như mù mà là để nêu gương cho mọi người, bà hoàn toàn không có phẩm chất cơ bản chính trực lượng thiện!”

“Phải, cô nói đúng lắm” Hiệu trưởng Hoàng cúi đầu không dám nói nhiều.

Phong Thiên Tuyết liếc mắt không muốn nói thêm, người thế này hoàn toàn nghe không lọt tại được câu nào.

“Cút đi” Tư Hạo Hiên thấp giọng nói.

“Xin anh Tự giơ cao đánh khẽ…”

Hiệu trưởng Hoàng yếu ớt nói một câu rồi cúi đầu rời đi.

Cô giáo Trương đã sợ đến nỗi mặt mày trắng bệch, nói năng lộn xộn: “Anh Tư, tôi… tôi…”

“Tạm đình chỉ một tháng để tiếp nhận đào tạo lại, đợi cô rèn được phẩm chất tốt rồi đi làm” Tự Hạo Hiên nói.

“Cảm ơn, cảm ơn” Cô giáo Trương biết hình phạt của mình đã được coi là nhẹ rồi, cô ta vội cảm ơn rồi khom lưng xin lỗi ba đứa trẻ: “Thần Thần, Long Long, Nguyệt Nguyệt, xin lỗi, cô không bảo vệ tốt cho các con…”

“Cô Trương” Ba đứa trẻ đưa mắt nhìn cô giáo Trương rời đi.

Người đã đi rồi, vệ sĩ của nhà họ Tư canh ở cửa.

“Thím Chu, lâu rồi không gặp, thím vẫn khỏe chứ?” Tư Hạo Hiên thân thiết hỏi.

“Khỏe lắm, khỏe lắm” Thím Chu gật đầu lia lịa: “Hiếm khi cậu Tư còn nhớ đến tôi”

“Nhớ chứ, chưa từng quên..”