MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Vương Điện Hạ trở lạiChương 81

Thiên Vương Điện Hạ trở lại

Chương 81

431 từ · ~3 phút đọc

Chương 81

“Chính do việc này mà ra đó”.

Tần Mỹ Ngọc nói: “Con tiện nhân Thương Lam kia đúng là tu luyện thành tinh rồi, nó được ông chủ Kim hậu thuẫn, mọi sự vụ lớn nhỏ đều do nó quyết định hết, nó là cái thá gì chứ, chỉ là một đứa con hoang khác họ mà thôi”.

“Cô Tần, cô ngồi xuống trước đã”.

Người vừa lên tiêng chính là Trần Quang, bố của Trần Uy.

“Cảm ơn chú”.

Tần Mỹ Ngọc ngồi sát rạt Trần Quang.

Người đàn bà này suýt nữa đã thành con dâu nhà họ Trần, ánh mắt nhìn Trần Quang đầy mờ ám.

Trần Uy tất nhiên không hề biết.

Trước khi Tần Mỹ Ngọc gặp hắn đã từng gặp bố hắn rồi.

Không sai.

Tiểu thư danh môn đấy… “Trình bày ý tưởng của cô xem nào”.

Trần Quang nói, vẫy vẫy con trai cùng ngồi xuống.

“Rất đơn giản”.

Tần Mỹ Ngọc cười xấu xa: “Bây giờ, dựa vào quan hệ của Lôi Tuấn, Thương Lam có thể nắm bắt được rất nhiều cơ hội, vậy chúng ta trong ngoài phối hợp, tôi sẽ chuyển những dự án này cho nhà họ Trần các người, cuối cùng tiền chúng ta nẫng, nợ Thương Lam gánh, ha ha ha ha…”

“Ừm!”

Hai bố con nhà họ Trần đồng loạt gật đầu.

“Không tệ, rất thông minh!”, Trần Quang khen ngợi.

“Bấy bì à…”

Trần Uy vừa ôm Tần Mỹ Ngọc vừa cười đểu: “Chuyện này… chỉ cần em thành công, anh còn có thể giúp em thêm một chuyện lớn, đến lúc đó, anh sẽ khiến cho Thương Lam mãi mãi biến mất khỏi thế giới này”.

“Anh không sợ nhà họ Kim, không sợ Lôi Tuấn à?’, Tần Mỹ Ngọc vô thức nói.

“Bọn họ?”, Trần Uy lại xoa cằm.

“Thưa ông, thưa cậu, không xong rồi…”

Một quản gia vội vã chạy vào.

“Hấp tấp cái gì chứ, có chuyện gì?”, Trần Quang tức giận.

“Bên ngoài có rất nhiều xe, một đám người đang xông vào”.

“Ai?”

“Không biết!”

“Bảo vệ đâu?”

“Đang ngăn lại, nhưng có vẻ… không ngăn nổi!”

“Cái gì?”

Bố con nhà họ Trần bỗng đứng phắt dậy, cảm thấy chuyện không phải tầm thường.

Nhà họ Trần là gia tộc hạng hai của thành Hương Giang, bên ngoài có vẻ vinh quang đấy, nhưng bên trong mục rỗng cả rồi.

Trong biệt thự có mười mấy bảo vệ, mười mấy vệ sĩ.

Hơn hai chục người giữ nhà, vậy mà ngăn không được đám người xâm nhập gia cư à?

Chuyện này… rõ ràng không phải chuyện nhỏ.

“Đánh ác vào, đạp lên nó xông vào cho ông!”

Bên ngoài vọng vào tiếng rống giận dữ của một người đàn ông.