MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiết Huyết Chiến Thần Đô ThịChương 320: “Tập đoàn Sách Bác?”

Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị

Chương 320: “Tập đoàn Sách Bác?”

544 từ · ~3 phút đọc

Sau đó cô ta chỉ tay về phía Tiêu Sách rồi nói gì đó vào tai của thanh niên bên cạnh. 

Thanh niên kia nhìn Tiêu Sách, ánh mắt lóe lên tia sáng, gật gật đầu rồi trấn an Dư Vi vài câu. 

Ngay lập tức Tiêu Sách đã hiểu ra mọi chuyện, chỉ sợ sau này anh không sống yên được rồi, Dư Vi là người thù dai, Tiêu Sách làm nhục cô ta, làm sao mà cô ta không trả thù được. 

Nhưng Tiêu Sách cũng không lo lắng, vẫn ngồi tại chỗ chờ Dư Vi ra tay. 

Thanh niên bên cạnh Dư Vi không lập tức tới kiếm chuyện với Tiêu Sách mà chỉ ở trong hội trường phía sau đi qua anh, hiển nhiên địa vị của anh ta ở đây không hề thấp, bất luận đi đến đâu cũng đều sẽ được người khác chủ động tới bắt chuyện, chào hỏi, giống như một vai chính vậy, luôn được người khác vây quanh. 

Mà Dư Vi thì liên tục ôm tay anh ta, trên mặt đầy vẻ kiêu ngạo. 

Thi thoảng cô ta sẽ nhìn về phía Tiêu Sách với vẻ mặt kiêu ngạo, chỉ tiếc là cô ta không nhìn thấy Ôn Liễu để khoe niềm tự hào của bản thân, vì vậy sắc mặt lập tức trở nên chán ghét và căm hận. 

Tiêu Sách nhịn không được cười khẽ một tiếng, đúng là cho dù là người ở tầng lớp nào thì lòng ham hư vinh cũng đều tồn tại. 

Tiêu Sách cũng lười nhác chẳng xen vào chuyện hai người đó nữa, ở hội trường có rất nhiều bánh ngọt, hoa quả, điểm tâm, còn có một nhóm đầu bếp chuyên biệt đang chuẩn bị ở một bên, muốn ăn gì có đều có thể nói với bọn 

ho. 

Tiêu Sách chưa ăn tối mà tới đây luôn, bây giờ có chút đói bụng nên đi tới nói đầu bếp làm cho anh miếng thịt bò Orleans hảo hạng quen thuộc. 

Sau đó Tiêu Sách coi như không có ai bên cạnh mà ăn luôn. 

Khi sắp ăn xong, bỗng nhiên Tiêu Sách phát hiện Dự Vi với thanh niên kia dẫn. theo một đám người đi về phía anh, cuối cùng dừng lại trước bàn của anh. 

Sắc mặt Dư Vi lộ ra vẻ khinh thường, cười lạnh nói: “Đúng là thứ quê mùa nghèo nàn, y hệt như ma đói đầu thai!” 

Tiêu Sách thản nhiên nhếch mày nói: “Này bà thím, cô có thể đừng mở miệng trong lúc tôi đang ăn được không? Thối lắm đó cô biết không? Thịt bò Orleans ngon như vậy, còn một phần mười chưa ăn hết, lãng phí lắm đó.” 

Nói xong, Tiêu Sách ném đĩa đi rồi đứng lên. 

Không biết có phải cố tình hay không, Tiêu Sách chỉ bỏ lại dĩa còn con dao vẫn cầm trong tay, anh đứng lên đối mặt với đám người, xoay con dao đang cầm trong tay. 

“Có việc gì sao?” 

Anh thản nhiên nói và xoay con dao trong tay, biểu cảm cà lơ phất phơ, lập tức làm cho nhóm người đó nhíu mày lại, nhịn không được lui về phía sau vài bước.