MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiết Huyết Chiến Thần Đô ThịChương 459: “Bảo đại ca của chúng mày đến gặp tao”

Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị

Chương 459: “Bảo đại ca của chúng mày đến gặp tao”

575 từ · ~3 phút đọc

Lúc này, Thuỷ Oa thở dài nói, trong giọng điệu mang theo sự bất lực sâu sắc. 

“Băng nhóm Lưu Xà?” 

Khi Tiêu Sách nghe thấy tên băng nhóm này trong lòng anh đột nhiên trào lên sự hung ác. 

Vốn dĩ mắt của Thuỷ Ma đã hỏng mất một bên, Tiêu Sách đã rất tự trách mình rồi. 

Nhưng không ngờ, sau khi Thuỷ Oa xuất ngũ trở về nhà, lại còn bị một đám mèo chó này nọ bắt nạt, việc này khiến Tiêu Sách cảm thấy vô cùng tức giận. 

Lúc này, ánh mắt của Tiểu Sách tập trung lên người bốn tên đàn ông đầu trọc đang tỏ vẻ phách lối kia lần nữa. 

Bây giờ, bốn tên đầu trọc kia đang cầm con dao sáng loáng, hung dữ đe doạ thôn dân, mà bốn người đó lại vừa mới nói mình là thành viên của băng nhóm Lưu Xà. 

Bỗng chốc Tiêu Sách nhúc nhích. 

Không có sự báo trước nào, Tiêu Sách đã xuất hiện ngay trước mặt bốn tên đầu trọc đó, cả người tỏa ra hơi thở chết chóc, trong ánh mắt tràn đầy sự rét lạnh. 

“Bảo đại ca của chúng mày đến gặp tao” 

Một giọng nói lạnh như băng trong phút chốc khiến không khí đóng băng thành mảnh vụn, xuất hiện ngay bên tai bốn tên đầu trọc. 

Khi nhìn thấy Tiêu Sách đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, bốn tên đàn ông cao to đó ngây ra, sau đó lại nghe thấy lời nói của Tiêu Sách thì lại càng ngẩn ra. 

Một lúc lâu sau, cuối cùng bốn tên đó mới hoàn hồn, bọn họ đưa mắt nhìn nhau, sau đó ngẩng đầu lên trời bật cười. 

“Nhóc con, tao thấy mày chế sống lâu quá rồi có phải không, mày là cọng hành gì mà bảo đại ca của bọn tao đến gặp mày? Muốn gặp đại ca của bọn họ gặp mày, mày phải chui qua đũng quần của bọn tao trước đã..” 

Lúc này, tên đầu đọc đầu tiên thấy Tiêu Sách nói khoác mà không biết ngượng, khinh thường nói. 

Ở mảnh đất này, băng nhóm Lưu Xà đã là vua một cõi rồi, vốn dĩ không hề có đối thủ, bọn họ vốn dĩ không cần phải kiêng kỵ bất kỳ điều gì. 

Thấy thằng nhóc trước mặt thế mà lại dám bảo đại ca của bọn họ tự mình đến gặp anh, trong lòng bốn tên đầu trọc đều sinh ra suy nghĩ muốn giết người. 

Nhưng vào lúc bốn tên kia đang bật cười, Tiêu Sách cuối cùng đã ra tay. 

Cả người bốn tên đầu trọc xăm đầy hình rồng và hổ, cao lớn vạm vỡ, cả người đều tỏa ra hơi thở thổ phỉ. 

Còn Tiêu Sách thì lại có thân hình tiêu chuẩn, so với bốn tên đầu trọc cao to kia thì có thể dùng cụm từ “thon gầy” để miêu tả. 

Trong mắt của mọi người, đừng nói là một đánh bốn, cho dù một mình Tiêu Sách đánh với một tên cũng rất khó giành được phần thắng. 

Bây giờ, Tiêu Sách đã xông thẳng lên, bỗng chốc khiển thôn dân xung quanh đều kinh ngạc. 

Mặc dù không biết Tiêu Sách có lại lịch gì, nhưng có thể giúp bọn họ chống lại thành viên của băng nhóm Lưu Xà thì nhất định là người tốt.