MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiếu Gia Lạnh Lùng Và Tiểu Thư Dễ ThươngChương 119: Sự đau thương khi ta nhìn nhau bằng ánh mắt năm xưa

Thiếu Gia Lạnh Lùng Và Tiểu Thư Dễ Thương

Chương 119: Sự đau thương khi ta nhìn nhau bằng ánh mắt năm xưa

969 từ · ~5 phút đọc

Sau khi Long phát biểu xong tất cả những gì muốn nói cho tất cả mọi người ở đây thì đại tiệc bắt đầu


Nhưng ngay khi anh vừa định bước xuống thì cánh cửa của đại hội bật mở


1 cô gái mặc váy đen sang trọng đang xách váy chạy vào bên trong , hướng tới phía có Long


Nhìn thoáng qua thì mọi người cũng có thể nhận ra được đây là 1 người con gái thuộc con nhà quý tộc


'' LONG ''


nói to 1 chữ '' Long '' rồi cô ta chạy tới ôm chầm lấy người anh .


Không có phản ứng gì anh chỉ đứng im rồi hỏi 1 câu , mang đầy vẻ sát khí


'' sao cô đến đây ? ''


'' em chỉ đến chúc mừng anh thôi mà . ''


Giọng rất õng ẹo cô ta nhăn mặt nhìn anh


'' cô đang làm nhục mặt tôi đấy . ''


Ghé sát vào mặt của người đó anh nói giọng thì thào , mỗi 1 chữ lại có 1 cơn lạnh buốt xông thẳng vào cổ cô ta


Và như nhận ra được điều gì đó cô ta mới giác ngộ buông tay ra


Nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi Cheryl hết sức đau lòng


Cảm giác hiện giờ của cô là 1 cảm giác trống rỗng đến tột cùng


Cô không thể dừng lại được nữa rồi


Cô sao lại rơi nước mắt ở đây chứ ?


Người cô thương cô yêu đang hạnh phúc đáng nhẽ ra cô phải vui mừng , vậy vì sao cô lại phải khóc


Khóc bây giờ thì có ích lợi gì


Thậm chí anh còn không cảm nhận được sự hiện diện của cô ngay tại nơi này thì sao cô phải khóc cho 1 kẻ đã không còn nhớ cô là ai ?


'' các vị , bây giờchúng ta sẽ mời 1 nữ nhân xinh đẹp trong các cô gái đằng kia lên để hát và đánh đàn nhé ''


Bỗng nhiên tiếng của 1 người đàn ông trung niên vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô


Thấy ở đây không còn việc gì của mình nữa nên cô định bước chân ra khỏi cửa đi về thì liền bị chặn lại bởi giọng nói của người đàn ông trung niên hồi nãy


'' cô gái đang định đi kia ạ , xin mời cô lên đây ''


Cô giật mình quay lại thì đã thấy ánh mắt của mọi người nhìn mình trong đó có cả Trần Bảo thiên , anh đang cười với cô .


dơ tay ra tín hiệu cho 2 chữ '' cố lên ''


Còn Long , anh không nhìn cô , cũng không hề để ý đến mọi người


Anh đang mải nói chuyện với 1 người đàn ông nào đó


'' xin cô nhanh lên ạ ''


Tiếng thúc giục khiến cho cô bước nhanh lên phía trên


ngồi trước chiếc đàn piano , cô nhẹ nhàng đưa bàn tay lướt nhẹ trên từng phím đàn


Tiếng hát nhẹ nhàng vang lên trong căn phòng yên tĩnh


đôi mắt nhắm lại , cô dần chìm mình vào bài hát …


'' Em không thể nói được một lời nào


Em thực sự không biết em sẽ gặp lại anh lần nữa


Đâu đó sâu trong trái tim em


Luôn mong mỏi và đau đớn vì anh


Ngoảnh nhìn lại, là khuôn mặt anh đang mỉm cười với em


Dường như anh luôn ở đó, đằng sau em


Tâm trạng chếnh choáng làm em thao thức cả đêm


Em vẫn khóc với những dấu vết anh để lại


Hãy nói cho em nghe, em đã làm gì sai?


Hãy nói cho em biết, em có gì thiếu sót?


Em thực sự muốn có anh tới phát điên


Em luôn cầu nguyện để có ngày gặp lại anh


Dường như em sẽ chỉ còn đường chết


Làm ơn, anh có thể đến với em bây giờ được không?


Em nghĩ một mình em cũng ổn thôi


Em tin chắc không có anh, em vẫn sống hạnh phúc


Em tha thiết mong mà giấc ngủ chẳng tới


Chỉ thấy giọng nói, gương mặt anh cứ hiện lên trong tâm trí


Hãy nói cho em nghe, em đã làm gì sai?


Hãy nói cho em biết, em có gì thiếu sót?


Em thực sự muốn có anh tới phát điên


Em luôn cầu nguyện để có ngày gặp lại anh


Dường như em sẽ chỉ còn đường chết


Anh có thể đến với em bây giờ được không?


Em thực sự muốn có anh tới phát điên


Em luôn cầu nguyện để có ngày gặp lại anh


Dường như em sẽ chỉ còn đường chết


Anh có thể đến với em bây giờ được không?


Làm ơn…


Làm ơn…''


Tiếng hát thanh 1 cách rất nhẹ , đủ để người ta cảm thấy ấm áp


1 chút ấm áp


1 chút đau thương


1 chút gượng cười


Tiếng nói đó , thật đặc biệt


Giọng hát đó , làm cho anh thổn thức


Đang nói chuyện thì Long ngoảnh ra nhìn cô


Nhìn vào người con gái đang ở trên kia , khóe mắt cay xè , nước mắt tràn mi


Ánh mắt mang đầy sự kinh ngạc khiến cho Long mất đi 1 chút sự bình tĩnh


Cô đang ở đây ….


Trong đáy mắt anh , 1 chút buồn bã thoáng qua khi nhìn thấy giọt nước mắt đang lăn dài kia …


ở dưới , Trần Bảo Thiên nhìn cheryl với 1 ánh mắt thắc mắc xen lẫn sự khó hiểu…


Cheryl đang khóc , nước mắt cô đang rơi …vì gì …vì gì mà cô lại thế ???