Ánh đèn trần trong căn phòng ngủ vốn dĩ ấm cúng nay lại tỏa ra những tia sáng lạnh lẽo và sắc lẹm như hàng ngàn mũi kim châm vào mắt Tô Nhược. Cô nằm bất động trên sàn nhà lạnh ngắt, hơi thở đứt quãng, lồng ngực phập phồng một cách khó khăn. Máu từ vết thương trên đầu chảy xuống, làm nhòe đi tầm nhìn, nhưng bấy nhiêu đó vẫn không đủ để che lấp cảnh tượng kinh tởm đang diễn ra trên chính chiếc giường cưới mà cô đã tự tay chọn lựa.
Tiếng cười khúc khích nũng nịu của Bạch Liên vang lên, nghe như tiếng lụa xé trong đêm thanh vắng. Người phụ nữ mà Tô Nhược luôn gọi là em gái nuôi, người mà cô đã từng chia sẻ mọi thứ từ quần áo đến cơ hội thăng tiến, lúc này lại đang nằm gọn trong vòng tay của Lâm Hạo. Bạch Liên áp sát gương mặt thanh thuần giả tạo vào ngực anh ta, đôi mắt long lanh nước nhìn Tô Nhược đầy vẻ đắc thắng và khinh bỉ, hoàn toàn khác xa với vẻ nhút nhát thường ngày.
Lâm Hạo không thèm liếc nhìn vị hôn thê đang hấp hối một lần nào. Đôi tay anh ta vẫn mải mê vuốt ve mái tóc của Bạch Liên, giọng nói thâm trầm vốn dĩ từng dành cho Tô Nhược giờ đây lại lạnh lùng đến tàn nhẫn. Anh ta nói rằng Tô Nhược quá kiêu ngạo, quá hoàn hảo đến mức khiến anh ta cảm thấy ngộp thở, và rằng chỉ có sự dịu dàng, yếu đuối của Bạch Liên mới là liều thuốc cứu rỗi tâm hồn anh ta. Từng lời nói ấy giống như những nhát dao cuối cùng đâm thẳng vào trái tim đã tan nát của Tô Nhược.
Trong khoảnh khắc sinh mệnh dần cạn kiệt, Tô Nhược cảm thấy một luồng hận thù cuộn trào mãnh liệt hơn cả nỗi đau thể xác. Cô hận bản thân đã mù quáng tin vào tình yêu và tình chị em phù phiếm, hận đôi cẩu nam nữ này đã lừa gạt cô đến mức tước đoạt cả mạng sống của cô để chiếm đoạt gia sản Tô gia. Ý thức của cô bắt đầu rơi vào một hố đen thăm thẳm, nhưng trong đầu chỉ còn duy nhất một suy nghĩ rực cháy rằng nếu có kiếp sau, cô nhất định sẽ khiến bọn họ phải trả giá bằng máu và nước mắt.
Đúng lúc nhịp tim cuối cùng sắp sửa dừng lại, một âm thanh điện tử khô khốc bỗng nhiên vang lên trong khoảng không vô tận của tiềm thức. Một thực thể lạ lẫm tự xưng là Hệ thống phản diện tuyên bố rằng vận mệnh của cô chưa kết thúc ở đây. Ánh sáng chói lòa bất ngờ bao trùm lấy bóng tối, cuốn phăng linh hồn uất hận của Tô Nhược quay ngược về dòng thời gian, bắt đầu một vòng xoáy định mệnh mới nơi công lý sẽ được thực thi theo cách tàn khốc nhất.