Chiếc xe sang trọng dừng lại trước sảnh lớn của Lâm gia, nơi ánh đèn chùm pha lê đang tỏa ra thứ ánh sáng xa hoa và phù phiếm. Tô Nhược bước xuống xe, bộ váy dạ hội màu đỏ rượu ôm sát cơ thể khiến cô trông giống như một đóa hồng gai rực rỡ và nguy hiểm. Ngay phía sau, Bạch Liên trong bộ váy trắng tinh khôi, khuôn mặt trang điểm theo phong cách thanh khiết, bước đi rụt rè như một con thỏ nhỏ cần được bảo vệ. Vừa bước vào sảnh tiệc, Bạch Liên đã ngay lập tức thu hút ánh nhìn thương cảm của những người xung quanh bằng bộ dạng yếu đuối thường thấy.
Trong lúc mọi người đang trò chuyện sôi nổi, Bạch Liên cầm một ly sâm panh tiến về phía Tô Nhược, cố tình chọn vị trí ngay cạnh hồ nước tiểu cảnh giữa đại sảnh. Khi thấy Lâm Hạo đang cùng các vị trưởng bối đi tới từ phía đối diện, đôi mắt Bạch Liên chợt lóe lên một tia tính toán. Cô ta tiến sát lại gần Tô Nhược, giả vờ vấp chân rồi đổ ập người về phía sau, chiếc ly trên tay rơi xuống sàn đá cẩm thạch vỡ tan tành. Một tiếng "tõm" vang lên, Bạch Liên ngã nhào xuống hồ nước nông, cả người ướt sũng, run rẩy nhìn Tô Nhược với ánh mắt bàng hoàng như vừa chịu một cú đẩy cực mạnh.
Lâm Hạo trông thấy cảnh tượng đó liền vội vã lao đến, không chút do dự nhảy xuống hồ để bế Bạch Liên lên. Anh ta nhìn Tô Nhược bằng ánh mắt rực lửa giận dữ, quát lớn rằng tại sao cô lại có thể độc ác với một người em gái yếu ớt như vậy chỉ vì chút ghen tuông nhỏ nhặt. Những quan khách xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, những lời chỉ trích về sự kiêu ngạo và hung dữ của thiên kim tiểu thư Tô gia dần lan rộng. Bạch Liên tựa đầu vào ngực Lâm Hạo, vừa khóc nức nở vừa khuyên anh đừng trách chị Nhược Nhược, nói rằng chắc chắn cô chỉ vô tình chạm tay mà thôi.
Tô Nhược đứng đó, vòng tay trước ngực, lặng lẽ quan sát màn kịch vụng về mà kiếp trước đã từng khiến cô phải mang danh ác nữ suốt nhiều năm. Thay vì luống cuống giải thích hay uất ức như trước đây, cô chậm rãi tiến lại gần đôi cẩu nam nữ đang ôm nhau dưới đất. Một tiếng báo hiệu từ hệ thống vang lên trong đầu, thông báo rằng mức độ tin tưởng của đám đông vào Bạch Liên đang tăng cao, và cô cần phải hành động ngay lập tức. Tô Nhược cúi người xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang giả vờ đáng thương của Bạch Liên bằng một nụ cười đầy ẩn ý.
Bất ngờ, trước sự kinh ngạc của tất cả mọi người, Tô Nhược vươn tay nắm lấy cổ áo của Bạch Liên, kéo mạnh cô ta dậy rồi đẩy một cú thật dứt khoát khiến cô ta lần nữa ngã nhào xuống nước. Tiếng vang lần này còn lớn hơn lần trước, và sự bàng hoàng bao trùm lấy toàn bộ sảnh tiệc. Tô Nhược thản nhiên rút khăn tay lau nhẹ đầu ngón tay, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh buốt vang lên khắp căn phòng rằng lúc nãy cô thực sự chưa hề đẩy, nhưng vì không muốn phụ lòng diễn xuất công phu của Bạch Liên nên cô quyết định đẩy lại một lần cho đúng ý cô ta. Lời nói thẳng thừng và hành động quyết liệt ấy khiến nụ cười giả tạo trên môi Bạch Liên cứng đờ, còn Lâm Hạo thì nghẹn họng không thốt nên lời.