Kể từ sau khi bị gạch tên khỏi dự án phim và mất đi sự hậu thuẫn tại Tô thị, cuộc sống của Bạch Liên bắt đầu rơi vào cảnh túng quẫn và đầy rẫy những lời xì xào. Ngược lại, Tô Nhược càng lúc càng rạng rỡ. Trong một buổi dạ tiệc thương mại, cô xuất hiện với phong thái của một nữ vương, sự tự tin và trí tuệ toát ra từ mỗi lời nói khiến các đối tác lớn đều vây quanh nể phục. Lâm Hạo đứng ở góc phòng, ánh mắt không thể rời khỏi vị hôn thê cũ. Anh ta nhận ra trước đây mình đã quá mù quáng; một Tô Nhược độc lập, sắc sảo và đầy quyền lực như hiện tại có sức quyến rũ chết người hơn hẳn vẻ nhu mì, nhạt nhẽo của Bạch Liên.
Sự dao động của Lâm Hạo không qua được đôi mắt nhạy cảm của Bạch Liên. Cô ta nhận thấy những cuộc gọi của mình bị anh ta bỏ qua thường xuyên hơn, và những lần gặp mặt cũng chỉ nhận lại sự hờ hững. Lo sợ bản thân sẽ hoàn toàn bị vứt bỏ, Bạch Liên quyết định tung ra chiêu cuối cùng mà cô ta luôn dùng để thao túng đàn ông: dùng cái chết để đổi lấy sự thương hại. Cô ta chuẩn bị sẵn một lọ thuốc ngủ đã đổ gần hết vào bồn cầu, chỉ để lại vài viên trên sàn, sau đó gửi một tin nhắn tuyệt mệnh đầy đau khổ cho Lâm Hạo rồi nằm vật ra sàn nhà trong bộ váy trắng mỏng manh.
Lâm Hạo khi nhận được tin nhắn đã hoảng hốt lao đến căn hộ của Bạch Liên. Khi thấy cô ta nằm bất động, trái tim anh ta thắt lại, mặc dù trong lòng bắt đầu có sự chán ghét nhưng trách nhiệm và thói quen bảo vệ kẻ yếu lại trỗi dậy. Anh ta bế thốc cô ta lên, gào thét gọi cấp cứu. Tuy nhiên, anh ta không hề biết rằng ngay lúc đó, Hệ thống đã gửi một thông báo khẩn cấp đến điện thoại của Tô Nhược. Cô không hề vội vã, trái lại còn thong thả lái xe đến bệnh viện, chuẩn bị sẵn một món quà bất ngờ để bóc trần màn kịch rẻ tiền này.
Tại phòng cấp cứu, khi bác sĩ vừa chuẩn bị tiến hành rửa ruột, Tô Nhược bất ngờ đẩy cửa bước vào cùng với một phóng viên chuyên mục đời sống. Trước mặt Lâm Hạo đang lo lắng, cô ném một tệp tài liệu lên giường bệnh, đó là kết quả phân tích nồng độ thuốc trong máu mà cô đã dùng điểm hệ thống để "đổi" lấy sự thật từ phòng xét nghiệm nhanh. Kết quả cho thấy trong người Bạch Liên không hề có bất kỳ thành phần thuốc ngủ nào, chỉ có một lượng lớn... thuốc bổ vitamin.
Sắc mặt Lâm Hạo từ lo lắng chuyển sang sững sờ rồi dần trở nên xám xịt vì bị lừa dối. Bạch Liên lúc này vốn đang giả vờ hôn mê cũng không thể diễn tiếp được nữa, cô ta run rẩy mở mắt, đối diện với ánh mắt khinh bỉ tột độ của Lâm Hạo và nụ cười nhạt của Tô Nhược. Tô Nhược cúi xuống, giọng nói thanh tao nhưng chứa đầy sự mỉa mai rằng nếu lần sau muốn chết, tốt nhất đừng dùng thuốc bổ vì nó chỉ làm cô ta khỏe mạnh thêm để chịu đựng những đòn trả thù tiếp theo mà thôi. Hào quang của Bạch Liên chính thức sụt giảm nghiêm trọng, và hạt mống của sự nghi ngờ đã cắm rễ sâu sắc vào lòng Lâm Hạo.