1. Sức Nặng Của Lời Thú Nhận
Sau cuộc họp báo, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn, nhưng sự thay đổi lớn nhất diễn ra trong căn penhouse tĩnh lặng.
Trần Hạo Phong đã thú nhận tình yêu, nhưng tình yêu của anh ta đi kèm với bản năng chiếm hữu mãnh liệt. Anh ta vẫn tìm cách kiểm soát lịch trình của Lê Thanh Vân, mặc dù cô đã chứng minh cô hoàn toàn có thể tự bảo vệ mình.
Một buổi sáng, Thanh Vân chuẩn bị đi gặp Lãnh An để thảo luận về dự án mở rộng Quỹ Tim mạch.
“Tôi sẽ đi với cô,” Hạo Phong nói, đóng laptop lại.
“Không,” Thanh Vân đáp, cô đeo đồng hồ lên tay. “Đây là cuộc họp riêng của Quỹ. Anh đã hứa rằng anh tin tưởng tôi. Anh phải chấp nhận rằng không phải mọi thứ tôi làm đều cần sự bảo vệ của anh, Hạo Phong.”
Hạo Phong tiến lại gần cô, ánh mắt anh ta sắc lạnh. “Tôi đã nói, tôi không chấp nhận rủi ro. Tăng Minh đã biến mất, nhưng có thể còn những kẻ khác. Cô là điểm yếu của tôi, và tôi sẽ không để cô ra khỏi tầm mắt.”
“Vậy thì anh đang yêu sự kiểm soát, chứ không phải yêu tôi,” Thanh Vân nói, giọng cô kiên định. Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, không chút sợ hãi. “Tình yêu của tôi dành cho anh không phải là một chiếc lồng. Nếu anh biến tôi thành một cô gái bị nhốt, tôi sẽ phá vỡ chiếc lồng đó, dù nó có bằng thép đi chăng nữa.”
Hạo Phong nhìn cô. Sự thật trong lời nói của cô đánh thẳng vào bản chất của anh ta. Anh ta đã chiến thắng mọi cuộc chiến bằng cách kiểm soát, nhưng anh ta không thể kiểm soát cô.
Anh ta lùi lại một bước, sự thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt. “Cô muốn gì, Thanh Vân?”
“Sự tôn trọng cho sự lựa chọn của tôi. Anh có thể là pháo đài của tôi, nhưng tôi là chiến lược gia. Anh phải tin vào khả năng của tôi, giống như tôi tin vào sự tàn nhẫn đã được thuần hóa của anh.”
Cuối cùng, anh ta gật đầu, nhưng đi kèm với một lời thỏa hiệp. “Được rồi. Cô đi một mình. Nhưng tôi muốn cô đeo thiết bị định vị. Chỉ khi đó tôi mới có thể tập trung vào công việc. Đó là thỏa thuận, hoặc tôi đi cùng cô.”
Thanh Vân biết đây là ranh giới lớn nhất mà anh ta có thể lùi lại. Cô gật đầu. “Thỏa thuận. Nhưng anh không được phép gọi cho tôi trừ khi khẩn cấp.”
2. Sự Kết Nối Của Hai Cõi Cô Đơn
Sự tin tưởng mới này mang lại một sự bình yên kỳ lạ. Hạo Phong vẫn kiểm soát, nhưng kiểm soát một cách khôn ngoan hơn. Anh ta không còn cấm đoán, mà chỉ cảnh báo.
Trong công việc, họ trở nên không thể tách rời. Thanh Vân được thăng chức thành Phó Tổng Giám đốc Chiến lược, nắm giữ quyền lực ngang với Hạo Phong trong mọi quyết định then chốt của Hạo Thiên.
“Cô không còn là Thư Ký Thép nữa,” Hạo Phong nói trong buổi tiệc ăn mừng nhỏ của họ. “Cô là người thừa kế của tôi.”
“Và anh sẽ thừa kế sự hỗn loạn của tôi,” Thanh Vân mỉm cười.
Một buổi chiều, họ đến thăm Lãnh An tại Quỹ Tim mạch. Lãnh An, giờ đây đã hoàn toàn chấp nhận Thanh Vân, nhìn họ bằng ánh mắt phức tạp.
“Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sự tàn nhẫn của Hạo Phong lại có thể được làm dịu bởi lòng can đảm của cô, cô Lê,” Lãnh An nói.
“Anh ấy không được làm dịu,” Thanh Vân đáp. “Anh ấy chỉ đang học cách chia sẻ sự tàn nhẫn đó với tôi. Chúng tôi không phải là một cặp đôi hoàn hảo, chúng tôi là một cặp đôi chiến lược. Chúng tôi cần nhau để sống sót.”
Lãnh An nhìn Hạo Phong. “Anh đã tìm thấy sự chuộc lỗi, Trần Hạo Phong. Cô ấy là điều tốt nhất từng xảy ra với anh.”
Hạo Phong không trả lời bằng lời nói. Anh ta chỉ siết tay Thanh Vân và nhìn Lãnh An với ánh mắt biết ơn hiếm hoi, thừa nhận sự thật đó.
3. Khám Phá Nơi Chôn Giấu Bí Mật
Vài tuần sau, Hạo Phong bất ngờ đưa Thanh Vân đi du lịch. Đó không phải là một nơi xa hoa, mà là một thành phố biển yên tĩnh, nơi anh ta đã sống một thời gian ngắn sau cái chết của Lycoris.
Họ đi bộ trên bãi biển vào lúc hoàng hôn.
“Tôi chưa bao giờ nói với ai về nơi này,” Hạo Phong nói, giọng anh ta trầm buồn. “Đây là nơi tôi đã quyết định trở thành Trần Hạo Phong của ngày hôm nay. Nơi tôi đã chôn vùi cảm xúc và tạo ra pháo đài thép.”
Anh ta dẫn cô đến một vách đá nhỏ nhìn ra biển. Dưới chân vách đá là một bãi cát trắng nhỏ.
“Lycoris… tên thật của cô bé là Trần Thanh Hằng,” Hạo Phong nói, gần như là tự nói với chính mình. “Cô bé thích hoa Lycoris trắng. Tôi đã hứa sẽ trồng cho cô bé một vườn hoa.”
Anh ta quỳ xuống bãi cát, bắt đầu đào nhẹ. Thanh Vân theo dõi anh ta, tim cô đau nhói.
Sau một lúc, anh ta lấy lên một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Chiếc hộp chứa những thứ đơn giản: một vài viên bi, một chiếc kẹp tóc nhỏ màu hồng, và một bức ảnh cũ mờ. Đó là bức ảnh của Lycoris, cười rạng rỡ.
“Tôi đã đến đây một lần duy nhất, sau khi tạo ra Quỹ Tim mạch,” Hạo Phong nói. “Tôi chôn tất cả những thứ này, như một cách chôn vùi quá khứ. Nhưng tôi biết, nếu tôi có thể đối mặt với sự thật, tôi phải làm điều đó ở đây, với cô.”
Anh ta mở chiếc hộp. Anh ta lấy ra bức ảnh Lycoris.
“Cô ấy không cần được cứu rỗi, Hạo Phong,” Thanh Vân nói nhẹ nhàng, cô đưa tay chạm vào bức ảnh. “Cô ấy cần được nhớ đến. Nhớ đến sự sống, không phải sự chết. Anh đã cho cô ấy sự sống bằng cách cứu hàng trăm đứa trẻ khác.”
Hạo Phong nhìn cô, ánh mắt anh ta đầy nước mắt—một điều Thanh Vân chưa từng thấy. Anh ta nắm chặt tay cô.
“Sự chuộc lỗi đã hoàn thành. Cô đã hoàn thành nó, Thanh Vân.”
4. Lời Cầu Hôn Của Sự Thật
Họ trở về căn penhouse vào đêm khuya. Cả hai đều chìm đắm trong sự yên bình mà chuyến đi mang lại.
Thanh Vân đang ngồi trên ghế sofa, đọc một báo cáo kinh doanh mới, hoàn toàn tập trung. Hạo Phong bước ra từ phòng làm việc, anh ta mặc bộ đồ vest hoàn hảo, nhưng ánh mắt anh ta không có vẻ gì là sẽ đi làm.
Anh ta bước đến, tắt TV.
“Chúng ta có một quy tắc mới,” anh ta nói, giọng anh ta trang trọng đến mức khiến Thanh Vân phải đặt báo cáo xuống.
“Ồ? Quy tắc thứ mười sáu?”
Hạo Phong quỳ một chân xuống trước mặt cô. Thanh Vân kinh ngạc, cô chưa bao giờ thấy anh ta làm một hành động truyền thống như vậy.
Anh ta không rút ra chiếc hộp nhẫn kim cương lớn nào cả. Thay vào đó, anh ta lấy ra từ túi áo vest một chiếc nhẫn đơn giản, bằng bạch kim, với một viên kim cương đen nhỏ, sắc nét và lạnh lùng.
“Đây là gì?” Thanh Vân hỏi, giọng cô nghẹn lại.
“Đây là chiếc nhẫn,” Hạo Phong nói. “Giống như cô, nó không hoàn hảo. Nó cứng rắn, tàn nhẫn, nhưng nó lấp lánh sự thật. Cô đã chứng minh rằng, Thư Ký Thép không phải là một danh hiệu, mà là một Định mệnh.”
“Luật lệ mới,” Hạo Phong tiếp tục, ánh mắt anh ta mãnh liệt. “Luật lệ duy nhất: Cô sẽ là người phụ nữ hợp pháp của tôi. Mãi mãi. Tôi không muốn cô là đối tác, không muốn là người tình, không muốn là Định mệnh không ràng buộc nữa. Tôi muốn cô là vợ tôi.”
Anh ta nhìn thẳng vào cô, không hề lãng mạn, mà là một lời tuyên bố nghiêm túc. “Tôi cần cô. Mọi ngày, mọi giờ. Tôi cần cô ở bên cạnh để cân bằng sự tàn nhẫn của tôi. Tôi cần cô để tôi không quay trở lại thành pháo đài thép vô hồn.”
“Tôi không hứa sẽ là một người chồng lãng mạn,” anh ta thì thầm. “Tôi chỉ hứa sẽ bảo vệ cô, trung thành với cô, và không bao giờ cố gắng kiểm soát cô nữa… trừ khi cô tự đặt mình vào nguy hiểm.”
Thanh Vân bật cười trong nước mắt. Đó là lời cầu hôn hoàn hảo cho họ. Không có hoa hồng, không có nến, chỉ có sự thật trần trụi và một điều kiện cuối cùng.
“Điều kiện của tôi,” Thanh Vân nói, nắm lấy tay anh ta. “Anh phải tin tưởng tôi hoàn toàn. Không có thiết bị định vị, không có sự kiểm soát lịch trình.”
Hạo Phong mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và chân thật. “Thỏa thuận. Thỏa thuận của Định mệnh.”
Anh ta đeo chiếc nhẫn kim cương đen vào ngón tay cô. Nó vừa vặn một cách hoàn hảo.
5. Hôn Nhân Thép
Lễ cưới của họ được tổ chức đơn giản, chỉ có gia đình (mẹ Thanh Vân, giờ đã hoàn toàn khỏe mạnh và tự hào) và một vài người bạn thân thiết (Lãnh An).
Sau lễ cưới, họ đứng trên ban công penhouse, nhìn ra ánh đèn thành phố.
“Anh nghĩ chúng ta sẽ sống như thế nào?” Thanh Vân hỏi, dựa vào vai anh ta.
Hạo Phong ôm cô vào lòng, bàn tay anh ta siết chặt eo cô.
“Chúng ta sẽ sống bằng sự hỗn loạn,” anh ta đáp. “Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng Hạo Thiên thành một đế chế. Cô là Phó Tổng Giám đốc, tôi là Tổng tài. Chúng ta sẽ chiến đấu với mọi kẻ thù, và chúng ta sẽ về nhà để chiến đấu với nhau về việc ai là người chiến thắng trong phòng ngủ.”
Thanh Vân khúc khích cười. “Tôi không chấp nhận rủi ro, Tổng tài Phong. Tôi luôn là người chiến thắng.”
“Và tôi không chấp nhận thất bại,” Hạo Phong nói. Anh ta cúi xuống, hôn cô một cách sâu sắc. Nụ hôn không còn là sự chiếm hữu, mà là sự hợp nhất của hai linh hồn thép.
Họ đã tìm thấy tình yêu ở nơi không ai ngờ tới: trong một hợp đồng, trong sự trả thù, và trong sự tàn nhẫn lạnh lùng. Thư Ký Thép đã trở thành Định Mệnh của Tổng tài, và pháo đài thép của anh ta cuối cùng cũng tìm thấy sự ấm áp.