1. Luật Lệ Của Sự Làm Tổ
Sáu tháng sau ngày cưới, và Lê Thanh Vân đang ở tháng thứ sáu của thai kỳ. Căn penhouse vốn lạnh lùng, nghiêm khắc của Tổng tài Trần Hạo Phong giờ đây tràn ngập sự hỗn loạn ấm áp, chủ yếu đến từ các cuộc "chiến tranh làm tổ" giữa cặp đôi quyền lực.
Trần Hạo Phong đã chuyển sự chiếm hữu tuyệt đối của mình từ công việc sang sự an toàn của vợ và con gái sắp chào đời. Luật lệ của anh ta không còn là kiểm soát thị trường, mà là kiểm soát nhiệt độ phòng, thực đơn dinh dưỡng và màu sơn phòng trẻ.
“Anh đang vi phạm Quy tắc 1 về sự hỗn loạn của tôi,” Thanh Vân nói, cô tựa lưng vào ghế làm việc, xoa bụng bầu đang lớn, nhìn Hạo Phong đang đứng trước bản vẽ thiết kế phòng trẻ.
Hạo Phong, mặc bộ đồ vest hoàn hảo, đang cầm một thước dây và một mẫu thép không gỉ. “Phòng trẻ phải là một pháo đài. Tường phải có lớp chống âm, nệm phải được kiểm nghiệm ở cấp độ quân sự, và chiếc nôi này… phải được làm từ titan carbon. Nó đảm bảo an toàn tuyệt đối.”
Thanh Vân thở dài. “Hạo Phong, đó là một đứa trẻ, không phải một tên lửa đạn đạo. Em muốn một căn phòng màu kem, có họa tiết đám mây, và chiếc nôi bằng gỗ sồi. Titan carbon sẽ khiến con bé nghĩ rằng nó phải chiến đấu ngay từ khi mở mắt ra.”
“Chiến đấu là bản năng tự nhiên của dòng dõi Trần,” anh ta phản bác. “Và màu kem là màu dễ bẩn nhất. Chúng ta cần sự sạch sẽ, Thanh Vân. Sự sạch sẽ là không có rủi ro.”
Cuộc tranh luận kết thúc bằng một thỏa hiệp, như mọi cuộc tranh luận của họ: phòng trẻ có màu kem, nhưng chiếc nôi được làm từ một loại gỗ sồi quý hiếm, đắt tiền hơn cả titan carbon, do Hạo Phong tìm thấy, được xử lý chống va đập tuyệt đối. Thanh Vân chấp nhận nó vì cô hiểu, đây là cách Hạo Phong thể hiện tình yêu và sự bảo vệ của mình.
Tuy nhiên, sự kiểm soát này đã làm Thanh Vân trở nên khó chịu. Cô đang ở đỉnh cao quyền lực tại Hạo Thiên, nhưng Hạo Phong gần như đã cấm cô đến văn phòng trừ khi đó là một cuộc họp cực kỳ quan trọng.
“Em có cảm thấy nhàm chán không?” Hạo Phong hỏi cô một tối, khi anh ta đang xoa chân cô.
“Nhàm chán là một thuật ngữ mà em đã học được từ anh, nhưng em chưa từng trải qua,” cô thành thật. “Em nhớ sự hỗn loạn của văn phòng. Anh đang khiến em trở nên quá an toàn, Hạo Phong. An toàn quá mức chính là rủi ro lớn nhất đối với một chiến lược gia.”
Hạo Phong nhìn cô, ánh mắt anh ta chứa đầy sự lo lắng. “Em là Định mệnh của tôi. Và giờ đây, em đang mang Định mệnh nhỏ bé của tôi. Em cần sự an toàn tuyệt đối. Công ty có thể hoạt động tốt mà không có em một thời gian.”
“Nhưng đối thủ của chúng ta thì không ngừng nghỉ,” Thanh Vân cảnh báo. “Và họ sẽ tấn công vào điểm yếu mà anh đang tạo ra: sự vắng mặt của em.”
2. Sự Xuất Hiện Của Mục Gia
Thanh Vân đã đúng. Giữa lúc Hạo Phong và Thanh Vân đang tập trung vào cuộc chiến chọn rèm cửa, một mối đe dọa mới xuất hiện trên thị trường, một mối đe dọa khác biệt hoàn toàn so với những kẻ tham lam như Trần Vĩnh hay Tăng Minh.
Đó là Tập đoàn Mục Gia.
Mục Gia là một trong những gia tộc giàu có và truyền thống nhất, có lịch sử kinh doanh hơn trăm năm, kiểm soát mạng lưới bất động sản, tài chính ngầm và truyền thông cũ. Họ là những người bảo thủ, khinh miệt những "kẻ giàu xổi" như Trần Hạo Phong và đặc biệt là Lê Thanh Vân—một người có quá khứ đầy rẫy tai tiếng cá nhân.
Vấn đề xuất hiện khi Hạo Thiên cố gắng thâu tóm "Dự án Nền tảng Xanh," một khu đất vàng ven biển cực kỳ quan trọng cho chiến lược mở rộng năng lượng sạch của họ. Mục Gia, thông qua các mối quan hệ chính trị và ngân hàng truyền thống, đã chặn đứng mọi nỗ lực của Hạo Thiên.
“Họ không muốn tiền,” Hạo Phong nói, anh ta đập tay lên bàn. “Họ muốn danh tiếng. Họ muốn dạy cho chúng ta một bài học về đạo đức kinh doanh.”
Lãnh An, giờ là cố vấn pháp lý hàng đầu của Hạo Thiên, trầm giọng: “Mục Gia không chỉ muốn Nền tảng Xanh. Họ muốn loại bỏ các vị. Họ thấy các vị là sự hỗn loạn, là sự phá vỡ trật tự. Họ đặc biệt nhằm vào quá khứ của cô Thanh Vân. Họ coi cô là điểm yếu đạo đức của Hạo Thiên.”
Thanh Vân đã không còn có thể chấp nhận sự kiểm soát của Hạo Phong nữa. Cô đã trở lại phòng làm việc và bắt đầu điều tra Mục Gia.
“Họ có vẻ ngoài không thể công phá,” Thanh Vân nhận định, mắt cô sắc bén như cũ, mặc dù cơ thể cô đã nặng nề hơn. “Họ có tài chính, chính trị, và quan trọng nhất, họ có sự tôn trọng của dư luận truyền thống.”
Hạo Phong đứng sau cô, anh ta đặt tay lên vai cô. “Đừng nhúng tay vào, Thanh Vân. Đây là cuộc chiến của tôi. Em phải nghỉ ngơi. Mục Gia sẽ không tấn công em, họ sẽ tấn công tôi. Em không thể mạo hiểm.”
“Anh sai rồi,” Thanh Vân nói, cô quay lại nhìn anh ta. “Mục Gia không tấn công công ty, họ tấn công sự hợp nhất của chúng ta. Họ biết điểm yếu của anh là em. Em không thể để anh chiến đấu một mình.”
3. Khủng Hoảng Sức Khỏe và Nỗi Sợ Hãi Nguyên Thủy
Sự căng thẳng từ cuộc chiến mới với Mục Gia, cùng với sự mệt mỏi thai kỳ, đã gây ra một sự cố nghiêm trọng.
Một buổi chiều, trong khi đang phân tích biểu đồ tài chính phức tạp, Thanh Vân đột nhiên cảm thấy chóng mặt và ngã xuống ghế.
Hạo Phong, người đang ở phòng bên cạnh, ngay lập tức nghe thấy tiếng động. Anh ta lao qua cánh cửa kính cường lực.
Nhìn thấy Thanh Vân tái nhợt, ôm bụng, nỗi sợ hãi nguyên thủy và tột độ xuất hiện trong mắt Hạo Phong. Anh ta không phải là Tổng tài Trần Hạo Phong lạnh lùng nữa. Anh ta là một người đàn ông hoảng loạn.
Anh ta nâng cô lên, tay anh ta run rẩy. “Thanh Vân! Em bị sao thế? Đừng làm anh sợ! Em có đau không?”
“Không… chỉ là… chóng mặt,” cô thì thào.
Hạo Phong bế cô lên. Anh ta không gọi tài xế, anh ta tự mình lái xe, chạy xe với tốc độ điên cuồng đến bệnh viện. Trong suốt quãng đường, anh ta giữ chặt tay cô, không ngừng thì thầm những lời an ủi và trách móc bản thân.
Tại bệnh viện, sau khi bác sĩ xác nhận cả mẹ và bé đều ổn, chỉ là kiệt sức và hạ đường huyết, Hạo Phong sụp đổ.
Anh ta ngồi bên giường bệnh, nhìn Thanh Vân đang ngủ thiếp đi. Lần đầu tiên, Thanh Vân thấy anh ta hoàn toàn không có phòng vệ.
Anh ta nắm tay cô, hôn lên mu bàn tay cô, và những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh ta—những giọt nước mắt mà anh ta đã giấu kín kể từ sau cái chết của Lycoris.
“Em không được rời bỏ tôi,” anh ta thì thầm, giọng anh ta khản đặc. “Cô bé cũng không được rời bỏ tôi. Tôi không thể chịu đựng thêm một lần mất mát nào nữa, Thanh Vân.”
Thanh Vân thức dậy, cô nhìn thấy sự đau khổ và sợ hãi tột cùng của anh ta. Cô đưa tay lên, lau nước mắt cho anh.
“Anh đang vi phạm Quy tắc 1 của chúng ta, Hạo Phong,” cô nói nhẹ nhàng. “Anh đang mất kiểm soát. Anh đang sợ hãi.”
“Tôi không sợ bất cứ thứ gì trên thế giới này, ngoài việc mất hai người,” anh ta thừa nhận. “Tôi có thể kiểm soát cổ phiếu, kiểm soát thị trường, nhưng tôi không thể kiểm soát sự sống và cái chết. Và điều đó khiến tôi phát điên.”
“Vậy thì hãy để em kiểm soát sự sống, và anh kiểm soát thị trường,” Thanh Vân nói. “Đừng cố gắng làm cả hai. Đó là sự hỗn loạn quá mức.”
4. Kế Hoạch Đánh Lừa và Lỗ Hổng Danh Dự
Sự cố sức khỏe đã thay đổi cuộc chiến. Hạo Phong chấp nhận rằng anh ta không thể tách Thanh Vân khỏi cuộc chiến này, nhưng anh ta đã thỏa hiệp: cô sẽ không bao giờ xuất hiện công khai.
Thanh Vân, giờ đây bị hạn chế di chuyển, trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Cô dành thời gian điều tra Mục Gia, không phải bằng tài chính, mà bằng danh dự và truyền thống của họ.
“Mục Gia là gia tộc lâu đời, họ coi trọng danh dự hơn tiền bạc,” Thanh Vân nói với Hạo Phong. “Họ không có điểm yếu về tài chính, nhưng họ có lỗ hổng về truyền thống.”
Cô phát hiện ra rằng Mục Gia đang cố gắng ép buộc con trai trưởng của họ, Mục Tuấn, kết hôn với con gái một gia tộc giàu có khác để củng cố quyền lực, mặc dù Mục Tuấn đang yêu một người phụ nữ bình thường, không môn đăng hộ đối. Mục Tuấn đang bị giam lỏng và phản kháng một cách âm thầm.
“Đây là chìa khóa,” Thanh Vân nói, mắt cô sáng lên. “Mục Gia muốn Nền tảng Xanh để chứng minh quyền lực tuyệt đối của mình trước công chúng và các gia tộc khác, làm đẹp cho đám cưới chính trị đó. Nếu danh dự của họ bị hủy hoại, Dự án Nền tảng Xanh sẽ trở nên vô nghĩa.”
Hạo Phong nhìn vợ, ánh mắt anh ta đầy ngưỡng mộ. “Em muốn dùng chuyện gia đình để đánh sập một đế chế?”
“Không, em muốn dùng danh dự của họ để đánh lừa họ. Mục Gia sẽ không bao giờ muốn công khai sự rạn nứt gia đình. Chúng ta sẽ giúp Mục Tuấn công khai tình yêu của mình, biến Mục Gia thành một trò cười trên các mặt báo lá cải mà họ khinh thường. Mục đích của họ là sự tôn trọng. Khi họ mất nó, họ sẽ bị phân tâm.”
Hạo Phong cười khẩy, một nụ cười đầy tàn nhẫn và hài lòng. “Thật tàn nhẫn. Em đã học rất nhanh, Thanh Vân.”
“Em đang mang theo máu của anh trong người,” cô đáp. “Em phải chuẩn bị cho cuộc chiến tiếp theo.”
5. Sự Hợp Tác Tuyệt Đối
Hạo Phong chấp nhận kế hoạch và giao nhiệm vụ cho Lãnh An bí mật tiếp cận Mục Tuấn. Trong khi đó, Hạo Phong sẽ công khai tăng gấp đôi giá thầu cho Nền tảng Xanh để làm Mục Gia càng thêm tự mãn.
Buổi tối đó, Hạo Phong và Thanh Vân ngồi cùng nhau, không phải là chồng và vợ, mà là Tổng tài và Phó Tổng Giám đốc Chiến lược, cùng nhau xem xét lại kế hoạch.
“Nếu kế hoạch này thành công, Mục Gia sẽ rút lui, nhưng họ sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng ta,” Hạo Phong nói.
“Đó là sự thật,” Thanh Vân đáp. “Nhưng chúng ta sẽ có Nền tảng Xanh, và quan trọng nhất, chúng ta sẽ cho thế giới thấy rằng, đế chế của chúng ta không chỉ xây dựng bằng thép, mà còn bằng trí tuệ và sự hợp nhất.”
Hạo Phong gật đầu, anh ta siết chặt tay cô. “Em đã dạy tôi cách chiến đấu vì một thứ gì đó lớn hơn sự trả thù. Giờ đây, chúng ta chiến đấu vì tương lai của cô bé.”
Anh ta đưa tay lên bụng cô. “Em có cảm thấy cô bé đang chiến đấu không?”
Thanh Vân mỉm cười. “Cô bé đang đá. Cô bé đang nói rằng, cô bé đã sẵn sàng cho sự hỗn loạn của thế giới này.”
Cả hai nhìn nhau. Mối quan hệ của họ đã vượt qua giai đoạn hợp đồng và chiếm hữu, để bước vào giai đoạn Định mệnh Hợp nhất, nơi mỗi người đều tìm thấy sức mạnh tuyệt đối trong sự hiện diện của người kia. Cuộc chiến với Mục Gia mới chỉ là khởi đầu cho những thách thức lớn hơn mà gia đình thép này sẽ phải đối mặt.