MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThủ Trưởng, Bé Cưng Nhà Ngài Lại Lao Ra Tiền Tuyến Rồi Kìa!Chương 14

Thủ Trưởng, Bé Cưng Nhà Ngài Lại Lao Ra Tiền Tuyến Rồi Kìa!

Chương 14

1,601 từ · ~9 phút đọc

Vừa tới cục công an, Khương Cảnh liền trình giấy tờ cho mọi người trong đồn xem, sau đó gọi ngay một cuộc điện thoại về đơn vị.

Khi Bạch Trữ biết được chuyện gì đã xảy ra, vẻ mặt có đôi chút thất thần, hồi lâu sau mới hỏi một câu: "Các cậu... chọc phải ổ buôn người rồi à?"

Khương Cảnh cũng có phần cạn lời, bất giác hạ giọng hỏi: "Đoàn trưởng, đây thật sự không phải là nhiệm vụ ngài giao cho tôi đấy chứ? Cả một toa tàu, ngoài ba người nhà chúng tôi ra thì tất cả đều là bọn buôn người, đâu có chuyện trùng hợp đến thế được!"

"Nhiệm vụ cái quái gì!" Bạch Trữ không nhịn được chửi thề một tiếng: "Nếu thật sự có nhiệm vụ, lão tử đây sẽ để mặc mẹ cậu với Hạ Hạ ở trong toa tàu à? Thế thì lão tử là cái loại người gì chứ?"

Tiếng gầm của vị Đoàn trưởng bên kia khiến màng nhĩ Khương Cảnh đau buốt, anh bất giác đưa ống nghe ra xa một chút.

Chính khoảnh khắc đưa ống nghe ra xa, anh cúi xuống và bắt gặp cô nhóc đang ngước đôi mắt tròn xoe nhìn mình đầy kinh ngạc, dáng vẻ như thể chưa từng thấy thứ này bao giờ.

Khương Hạ Hạ đúng là chưa từng thấy thật. Trong kho dữ liệu của cô, chiếc điện thoại trước mắt này có thể được xem là cụ tổ của các cụ tổ rồi.

Khương Hạ Hạ còn đang nhón chân, muốn nhìn cho kỹ hơn thì đã bị Khương Cảnh một tay bế thốc lên.

Cô ngơ ngác nhìn chú ba nhà mình, liền thấy anh ra dấu im lặng, sau đó hắng giọng nói vào điện thoại: "Đoàn trưởng, ngoài việc phiền ngài cho người điều tra nguyên nhân đám người này ra tay với chúng tôi, còn có một chuyện nữa muốn làm phiền ngài!"

Nghe cái giọng điệu lễ phép này của anh, Bạch Trữ lập tức cảnh giác: "Thằng nhóc nhà cậu không phải gây ra án mạng rồi cần tôi đứng ra gánh tội đấy chứ?"

"Không có, mấy người đó vẫn khỏe re! Sao có thể có án mạng được?" Khương Cảnh "chậc" một tiếng: "Với lại, cháu gái nhà tôi thì được bao nhiêu sức lực chứ? Dù có phế bỏ tay chân của bọn chúng, đó cũng là vô ý làm nên. Ai biết được trên người bọn chúng vốn đã có thương tích sẵn hay không?"

Lời này vừa nói ra, Bạch Trữ liền hiểu được ẩn ý trong câu chữ của Khương Cảnh, xem ra cô nhóc Khương Hạ Hạ này còn che giấu không ít bí mật.

"Nói đi, còn chuyện gì nữa?"

Một tia ranh mãnh lóe lên trong đôi mắt đen láy, Khương Cảnh liền được đằng chân lân đằng đầu, nói luôn: "Đoàn trưởng à, chuyện này đã không phải nhiệm vụ của chúng ta, vậy thì chúng ta xem như đã làm một việc tốt, đúng không ạ? Thế thì việc bắt được bọn buôn người này có nên trao thưởng chút gì đó không?"

"Cậu nói... cái gì?" Giọng Bạch Trữ lập tức trầm xuống: "Khương Cảnh, cậu có biết mình đang nói gì không?"

Giúp dân chúng bắt bọn buôn người, một việc phục vụ nhân dân như thế mà còn dám mở miệng đòi anh ấy khen thưởng?

Là Đoàn trưởng của Khương Cảnh, anh ấy quá hiểu nhân phẩm của anh, lời này tuyệt đối không phải xuất phát từ ý muốn thật sự của anh.

Vậy thì lời này có hàm ý gì khác?

Hay là, trong câu nói này có chứa ám hiệu mà họ từng dùng trước đây?

Nghĩ đến đây, sắc mặt Bạch Trữ lại trở nên nghiêm nghị, anh ấy cứ thế cầm ống nghe, nghiền ngẫm từng chữ một trong câu nói ấy.

"Cháu thấy chưa, không phải chú ba không có bản lĩnh, mà là Đoàn trưởng của chú, tức là người phát tiền cho chú đó, chú ấy không muốn cho, chú cũng đành chịu thôi!"

Thấy đầu dây bên kia im bặt, Khương Cảnh lập tức quay sang giải thích với cô nhóc trong lòng.

Khương Hạ Hạ tức thì mở to mắt, đôi tay nhỏ bé vội ôm lấy ống nghe: "Đoàn… đoàn…"

Không cho tiền, thế thì cô còn bắt người làm gì?

Giọng nói non nớt như sữa truyền qua ống nghe.

Dòng suy nghĩ của Bạch Trữ bị cắt ngang, còn chưa kịp hoàn hồn thì đầu dây bên kia lại vang lên giọng nói nũng nịu xen lẫn nghiến răng của cô: "Cho tiền!"

Ghép lại chính là: Đoàn đoàn, cho tiền!

Nhớ lại lời Vương Liên Quân từng kể rằng lúc nhìn thấy tờ tiền "Đại Đoàn Kết", ánh mắt cô nhóc nhìn anh ta còn thân thiết hơn cả nhìn thằng nhóc Khương Cảnh mấy phần. Mí mắt Bạch Trữ giật giật, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành về tương lai.

"Bạn nhỏ Khương Hạ Hạ, chú đang bàn chuyện với chú ba của cháu, mau đưa điện thoại cho chú ba đi!"

Nghe thấy giọng nói nghiêm khắc, Khương Hạ Hạ rụt đầu lại, nhưng vừa ngước lên lại bắt gặp ánh mắt nhìn đông ngó tây chẳng đứng đắn chút nào của chú ba, cô lập tức có thêm dũng khí.

Chú ba không mắng cô, bà nội cũng không ngăn cô.

Thế là Khương Hạ Hạ ưỡn ngực một cách đầy lý lẽ, một tay chống nạnh, một tay cầm ống nghe, hùng hồn hét lớn một câu: "Đoàn, cho tiền!"

Hai nhân viên trực tổng đài ở hai đầu dây nghe thấy vậy đều không nhịn được mà bật cười khúc khích.

Vị Đoàn trưởng này là ai chứ? Chính là "Vua Mặt Sắt" nổi tiếng đó, nghe đồn hồi khai giảng ở trường tiểu học của quân đội, đám nhóc lớp một không nghe lời, chỉ cần anh ấy đi một vòng nói vài câu, đám trẻ đó dù có khóc cũng phải ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ khóc cho đến lúc tan học.

Bạn nhỏ này quả không tầm thường! Cái khí thế nói chuyện với Đoàn trưởng kia thật sự có cái uy của chủ nợ đang đi đòi một kẻ chây ì.

"Khương Cảnh!"

Bạch Trữ cuối cùng cũng ngộ ra ý của Khương Cảnh, làm gì có hàm ý đặc biệt nào, chẳng qua là muốn moi tiền của anh ấy mà thôi.

Bạch Trữ nghiến ken két hai hàm răng, mặt sa sầm: "Bảo chú của cháu nghe điện thoại!"

Khương Hạ Hạ nghe ra giọng điệu không tốt của đầu dây bên kia, bèn ngoan ngoãn dùng hai tay nâng ống nghe, dâng lên cho Khương Cảnh như dâng đồ tiến cống, còn không quên nhắc nhở một câu: "Đòi tiền!"

Khương Cảnh nén cười, nhận lấy điện thoại rồi nói ngay trước khi Bạch Trữ nổi đóa: "Đoàn trưởng, ý của tôi là tên bắt được lần trước, tiền thưởng được tính theo quy định của đơn vị mình. Còn mấy tên lần này, tuy có liên quan đến vụ án bên ta, nhưng cuối cùng quyền xử lý vẫn thuộc về bên này. Tôi chỉ muốn hỏi, tiền thưởng cho bé Hạ Hạ nhà tôi rốt cuộc tính theo bên nào ạ!"

Bạch Trữ "hừ" lạnh một tiếng: "Tính theo lượng nước trong não cậu đấy, cậu thấy được không!"

Khương Cảnh cười khan mấy tiếng, đang định giải thích rằng sở dĩ mình nói vậy là để cô nhóc không suốt ngày chê anh vô dụng không bằng người này người nọ, thì đầu dây bên kia đã nghe thấy tiếng báo cáo của Vương Liên Quân.

Khương Cảnh lập tức nghiêm mặt lại: "Vậy tôi chờ tin của đoàn trưởng!"

Bạch Trữ "ừ" một tiếng rồi cúp máy ngay: "Vào đi!"

Vương Liên Quân từ phòng điện tín đi tới, thấy sắc mặt nín giận của Đoàn trưởng nhà mình thì không nhịn được cười "hì hì": "Đoàn trưởng, cảm giác bị đòi nợ thế nào? Đối phương lại còn là một cục bột nhỏ xíu! Chuyện này đúng là hiếm thấy!"

Bạch Trữ lườm Vương Liên Quân một cái, bực bội nói: "Bột với bánh gì? Đây là cục bột có thể hạ gục ba tên buôn người đấy!"

Vương Liên Quân nhớ lại tài liệu lấy được từ đồn công an, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc: "Đoàn trưởng, bên đó báo lại rằng là do Khương Hạ Hạ ngửi thấy mùi thuốc gây mê, nên mới nhận ra mấy người đó không phải người tốt! Chỉ là tôi thấy có một điểm rất kỳ lạ!"

Bạch Trữ lật xem tài liệu, nghe Vương Liên Quân nói vậy thì ngẩng đầu nhìn anh ta: "Lạ ở đâu?"

"Nếu đã phát hiện có điều bất thường, chẳng phải nên báo cho Khương Cảnh hoặc bác gái trước sao? Sao cô bé lại tự mình hành động?"

Vương Liên Quân chỉ vào tập tài liệu trước mặt Bạch Trữ, nhíu mày: "Tôi xem qua cách các đồng chí bên đó lấy lời khai, trực giác cho tôi biết, cho dù bà lão kia không dùng kế điệu hổ ly sơn, Khương Hạ Hạ cũng sẽ tìm cách hạ gục bọn chúng một mình! Rốt cuộc là tại sao nhỉ?"

Nhìn dáng vẻ trầm tư của Vương Liên Quân, Bạch Trữ cũng định suy nghĩ theo hướng phức tạp.

Thế nhưng khi nhớ lại thái độ đòi tiền qua điện thoại của Khương Hạ Hạ lúc nãy, khóe miệng anh ấy bất giác giật một cái. Anh ấy cảm thấy, chuyện này tốt nhất đừng nên nghĩ theo hướng phức tạp thì hơn.