Sau một tiếng nổ, đầu hẻm lặng ngắt như tờ.
Gương mặt nhỏ nhắn đang căng cứng của 5188 cuối cùng cũng giãn ra, cô kéo lê Khương Cảnh đi về phía có ánh sáng.
"Nhóc đừng cử động bậy…"
5188 nghe thấy vài tiếng kêu kinh hãi, rồi bị người ta bế thốc từ phía sau lên.
Một người khác vội vàng hét lớn: "Mau, đưa tới bệnh viện! Thằng nhóc này ngất rồi!"
Nhờ một chút ánh sáng yếu ớt, 5188 mới nhìn rõ được dung mạo của Khương Cảnh, mắt cô tức thì liền sáng rỡ: "Chú!"
Giọng nói trong trẻo mang theo một niềm vui khôn xiết.
Bà nội từng cho cô xem ảnh của con trai bà.
Đây chính là chú!
Cô tìm được chú rồi!
Nhưng… bà nội đâu?
…
Bệnh viện huyện.
Chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ, 5188 đã nắm rõ tình hình hiện tại. Bây giờ là năm 1969 tại Hoa Hạ, đúng vào thời kỳ hỗn loạn nhất mà bà từng nói đến.
5188 xoa xoa cái bụng lép kẹp của mình, nhưng vẫn phải nén cơn đói, vểnh tai lên nghe người bên cạnh nói chuyện.
"Cậu nói là Khương Cảnh thấy con bé này trên đường rồi đuổi theo, sau đó vô tình lạc vào ổ buôn người à?"
"Đúng vậy! Khương Cảnh vốn chỉ đuổi theo một đứa trẻ, chúng tôi cũng không để tâm, ai ngờ tiếng súng vang lên. Đợi lúc chúng tôi đến nơi thì Khương Cảnh đã đè lên người con bé này rồi!"
Người nói khựng lại một chút, lát sau mới tiếp lời: "Đoàn trưởng, tôi thấy đám người đó không giống bọn buôn người bình thường, với lại con bé này cũng hơi kỳ lạ, không biết có phải trùng hợp không mà nó ném quả lựu đạn chuẩn xác vô cùng!"
Hai người đàn ông đang nói chuyện, bất chợt đưa nhìn mắt sang, ấy thế mà đồng thời bắt gặp đôi mắt đen láy của cô bé khiến cả hai đều sững lại.
5188 thu ánh mắt lại, lẩm bẩm trong lòng, cô là hệ thống, hệ thống lợi hại nhất do bà nội thiết kế, chút ngắm bắn cỏn con này sao làm khó được cô chứ?
Có lẽ vì thấy cô cứ xoa bụng mãi, người đàn ông được gọi là đoàn trưởng bèn cười, bước tới trước mặt cô: "Cô bé đói bụng rồi phải không? Chú hỏi cháu mấy câu rồi dẫn cháu đi ăn cơm, được không nào?"
5188 cảnh giác lùi lại, đôi mắt đen láy đảo một vòng khắp nơi rồi đột nhiên dừng lại.
Cô đẩy người đàn ông đang đứng trước mặt mình ra, lon ton chạy bằng đôi chân ngắn cũn đến trước mặt một người đàn ông khác đang đọc báo.
Người đàn ông nhìn cô, rồi lại nhìn hai người mặc quân phục cách đó không xa, bàn tay cầm tờ báo khựng lại, cười ha hả hỏi một câu: "Bạn nhỏ tìm chú có việc gì không?"
5188 nghiêng đầu nhìn hắn một lúc, rồi chậm rãi trèo lên chiếc ghế dài màu trắng.
Ngay lúc mọi người còn đang ngơ ngác, cô bất thình lình bật nhảy vọt lên người đàn ông, vung nắm đấm nhỏ xíu giáng một cú trời giáng vào đầu hắn.
“RẦM” một tiếng, người đàn ông ngã vật xuống đất.
"Con bé này…"
Vương Liên Quân sau một hồi kinh ngạc, liền vội vàng chạy tới, vừa định mắng mấy câu thì thấy cô bé túm lấy áo người đàn ông, nửa kéo nửa lôi đến trước mặt anh ta và vị đoàn trưởng: "Đổi!"
Bạch Trữ và Vương Liên Quân đều có hơi ngơ ngác.
5188 cũng muốn nói nhiều hơn, nhưng cô đã thử rồi, cô chỉ có thể nói được từng từ một.
"Xấu!" Cô chỉ vào người đàn ông đã ngất, rồi lại chỉ vào bụng mình: "Đổi!"
Bà nội đã nói, phải giao dịch công bằng.
Họ muốn cho cô ăn cơm, thì cô sẽ giao nộp kẻ xấu cho họ. Cô không muốn chiếm hời của những người này.