Trước khi Mai Anh kịp lên tiếng, Khang Luân đã đặt ly rượu xuống. Anh nhìn thẳng vào Trung, nụ cười nửa miệng thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một ánh mắt lạnh và sắc bén.
"Cảm ơn lời khen của anh, Trung," anh nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng. "Nhưng có lẽ anh đã nhầm. Chúng tôi hòa hợp không phải vì tình yêu 'sâu đậm' theo cách anh nghĩ."
Cả Trung và vị giám đốc đều ngạc nhiên.
"Chúng tôi hòa hợp," Khang Luân tiếp tục, ánh mắt anh chuyển sang nhìn Mai Anh một cách dịu dàng, "là vì sự tôn trọng. Tôi tôn trọng trí tuệ của cô ấy. Tôn trọng sự tận tâm và nguyên tắc của cô ấy. Mai Anh không cố gắng nhét tình yêu vào một file Excel. Cô ấy đang cố gắng tìm ra quy luật của vũ trụ trong trái tim con người. Đó là một sự dũng cảm mà những người chỉ biết đến thủ đoạn như anh sẽ không bao giờ hiểu được."
Đó là một lời tuyên chiến. Một lời bảo vệ công khai và đầy kiêu hãnh. Anh không chỉ bảo vệ "đối tác", anh đang bảo vệ danh dự và triết lý của Mai Anh.
Trung sượng mặt, không nói được lời nào. Vị giám đốc thì nhìn Khang Luân với một ánh mắt khác, đầy sự nể trọng.
Sau khi họ rời đi, chỉ còn lại Mai Anh và Khang Luân giữa không gian lãng mạn. Tim cô đang đập như trống hội. Anh vừa làm một việc vượt xa mọi giới hạn của hợp đồng. Anh đã công khai đứng về phía cô.
Họ nhìn nhau, không nói một lời. Tiếng sóng biển, tiếng gió, tiếng nến cháy tí tách. Mọi âm thanh như lùi xa. Khang Luân từ từ vươn người qua bàn, đưa tay lên khẽ chạm vào má cô.
Khoảng cách giữa họ được rút ngắn lại. Gần hơn, gần hơn nữa...
Mọi logic, mọi điều khoản, mọi hợp đồng... dường như sắp tan biến vào trong một nụ hôn.