Chủ nhật đầu tiên của "cuộc hôn nhân", Mai Anh gửi cho Khang Luân một lời mời họp qua lịch công ty. Tiêu đề: "Project Marriage - Tuần 1: Review & Phân tích Dữ liệu."
Họ ngồi đối diện nhau trên chiếc sofa, máy tính của Mai Anh đặt trên bàn, hiển thị hàng loạt biểu đồ và con số.
"Chúng ta bắt đầu," cô nói, giọng nghiêm túc như đang trong một buổi báo cáo. "Đây là biểu đồ giấc ngủ. Dữ liệu cho thấy giấc ngủ của chúng ta không đồng bộ. Anh thường ngủ sau 12 giờ đêm, trong khi tôi cần ngủ lúc 11 giờ để đảm bảo hiệu suất làm việc. Điều này gây ra sự chênh lệch 67% trong chỉ số năng lượng buổi sáng."
Khang Luân nhướn mày. "Vậy đề xuất của Tiến sĩ là gì?"
"Để tối ưu hóa, tôi đề nghị anh điều chỉnh giờ đi ngủ sớm hơn 30 phút, và tôi sẽ thức muộn hơn 15 phút. Chúng ta sẽ gặp nhau ở điểm cân bằng."
Khang Luân bật cười. "Hay là," anh ngả người ra sau, "chúng ta nên mua một cái TV thứ hai? Dữ liệu cũng cho thấy mức độ stress của em tăng vọt 35% vào khoảng 9 đến 11 giờ tối thứ Bảy, trùng khớp với thời gian tôi xem trận bóng đá."
Anh chỉ vào một biểu đồ khác. "Ngược lại, dữ liệu cho thấy nhịp tim của cả hai chúng ta đều ổn định và ở mức 'thư giãn' khi cùng ngồi ăn sáng, dù không nói chuyện nhiều. Chứng tỏ việc chia sẻ không gian chung vào buổi sáng mang lại hiệu quả tích cực."
Mai Anh nhìn vào những con số. Lập luận của anh không hề sai. Anh đang dùng chính dữ liệu của cô để đưa ra một giải pháp mang tính "con người" hơn.
"Được rồi," cô nói sau một hồi suy nghĩ. "Chúng ta sẽ tiến hành thử nghiệm giải pháp 'TV thứ hai' trong tuần tới. Tôi sẽ ghi nhận lại các chỉ số để so sánh hiệu quả."
Khang Luân mỉm cười. "Rất vui được hợp tác, Tiến sĩ."
Cuộc họp kết thúc. Mai Anh cảm thấy hài lòng vì đã giải quyết được vấn đề một cách logic. Còn Khang Luân lại thấy thú vị, vì anh biết "dự án" này sẽ còn nhiều biến số mà không một biểu đồ nào có thể đo lường hết được.