MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThực Tập Sinh Và Khay Cơm Quyền LựcChương 3: Thực Tập Sinh Và Khay Cơm Quyền Lực

Thực Tập Sinh Và Khay Cơm Quyền Lực

Chương 3: Thực Tập Sinh Và Khay Cơm Quyền Lực

1,303 từ · ~7 phút đọc

Bà già chết tiệt kia tay run như cành củi khô còn cố rắc tí rau, thịt thì tiếc như vàng!

“Ác độc phải dùng kẻ ác mới trị được!”

Tôi rửa xong cái bát cuối cùng rồi đi thẳng về phía quầy căng-tin.

Bà già nhe răng cười gượng, giọng đầy châm chọc.

“Ôi chao! Còn trẻ mà như vậy à! Có vài cái bát thôi mà cũng mất tận nửa tiếng, mấy người đúng là giỏi quá trời luôn!”

“Thật nghĩ công ty là hội từ thiện chắc?”

Có thể bạn thích

Nàng bị ép gả vào nhà kẻ thù, để rồi gặp gỡ và yêu chàng. “Nguỵ Thiệu ta có tài cán gì mà đời này có thể cưới được nàng, đối xử với ta như thế này?”

Từng xem nhẹ hôn ước, anh đâu ngờ người trong mộng chính là vị hôn thê năm xưa. Anh nói: “Không gả cho anh, chẳng lẽ gả cho ai?”

Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!

Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!

Tiểu Viên cười xòa xoa dịu:

“Dì ơi! Hôm nay khách đông lắm, cháu với Tiểu Vương rửa liên tục cả nửa tiếng mới xong! Giờ đói rã ruột rồi, dì cho bọn cháu xin ít cơm đi ạ!”

“Xí!”

“Hai đứa vô dụng! Đấy là lỗi của công ty chắc?”

Bà ta đập rầm rầm xuống bàn như phát cuồng:

“Biết đông người thì không biết đến sớm mà rửa à?”

“Chậm chạp thì không biết làm nhanh lên à?”

“Chỉ biết bắt lỗi, viện lý do! Với cái năng suất làm việc này, công ty làm sao mà phát triển, làm sao mà mở rộng?”

“Còn may là tôi đào tạo các người trước, cho cơ hội rèn luyện hậu cần!”

“Chứ giao mấy người đi làm nghiệp vụ thật thì sớm muộn cũng làm công ty phá sản! Có phải định kéo cả công ty đi ăn gió Tây Bắc không hả?”

Nước miếng bà ta bắn tung tóe, nói như thể mình là lãnh đạo tối cao vậy.

Bà ta mắng Tiểu Viên như mắng con cháu.

Mà khổ nỗi Tiểu Viên lại chịu được, bị chửi cũng không cãi lại.

Còn khúm núm bảo bà ta ngồi xuống bình tĩnh lại.

“Dì Tiền à, dì nói đúng! Dì cứ cho bọn cháu ăn trước, ăn no mới có sức làm việc chứ ạ!”

Truyện hay

Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!

Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.

Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.

Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.

Bà ta hừ lạnh một tiếng, “Đừng nói là tôi không cho cơ hội nhé, ăn xong rồi thì đi rửa sạch hết đống bát đó!”

“Tôi làm vậy là vì rèn luyện cho mấy người! Là vì tốt cho mấy người đấy!”

Tôi không nhịn được mà nhếch mép cười lạnh.

Tiểu Viên lại vội vàng kéo tay tôi, thì thầm bảo tôi đừng gây chuyện.

Nhưng đến lúc bà ta bê khay cơm ra thì…

Cả hai bọn tôi đều tái mặt.

Một đống cơm nguội cứng như đá, bên trên chan thứ nước sốt vàng đục sền sệt không rõ là gì.

Bên cạnh là đống rau củ nát bét, rễ rau lẫn đất, cả vỏ trái cây.

Nhìn kỹ hơn còn thấy vô số sợi tóc và cả… sâu đen ngo ngoe.

Tiểu Viên suýt khóc, nhỏ giọng van xin:

“Dì Tiền, dì đừng đùa như vậy mà!”

“Cái này sao mà người ăn được ạ?”

Bà già cười khặc khặc, bê nguyên cái khay dí sát vào mặt bọn tôi.

“Xí! Còn không nhìn lại mình là cái thá gì?”

“Mấy người chỉ là mấy con chó công ty nuôi thôi!”

“Cơm này, muốn ăn cũng phải ăn, không muốn ăn cũng phải nuốt!”

Đúng lúc đó, một nhóm đồng nghiệp đứng ngoài hóng chuyện xúm lại.

Bề ngoài thì giả vờ can ngăn, thực chất là vây chặt bọn tôi không lối thoát.

Một gã lao đến túm tóc Tiểu Viên, kéo giật ngược ra sau.

Bà già tranh thủ bê khay cơm thừa, vốc đám cơm đầy tóc dí thẳng vào mặt Tiểu Viên.

Sốt và sâu bắn tung tóe đầy người chị ấy.

Bà ta còn chưa hả giận, lại hất cả khay cơm lên đầu Tiểu Viên.

Tiểu Viên hoảng loạn hét lên, liên tục van xin:

“Dì Tiền ơi! Cháu sai rồi! cháu không dám nữa!”

“Xin dì đừng bắt cháu ăn nữa!”

Bà ta li3m mép vẻ hài lòng, liếc mắt khinh bỉ sang tôi.

Tôi biết, tất cả chuyện này chẳng qua là “giết gà dọa khỉ”.

Mục tiêu thật sự của mụ già chết tiệt kia… là tôi!

Và đúng như tôi nghĩ, bà ta lại từ trong quầy bê ra một “suất ăn cao cấp” đặc chế dành riêng cho tôi!

Một lớp nước vàng xanh nhờ nhờ rưới lên đống da gà, lòng mề vịt còn đỏ lòm máu.

Phía trên còn ngoe nguẩy mấy con vật thể trắng nhỏ.

Thứ hỗn hợp đỏ trắng dính nhầy ấy trông đến phát buồn nôn.

Vừa mới bê lên, ai nấy đều lập tức bịt mũi theo phản xạ.

Bà già căng-tin còn khạc một bãi nước bọt vào khay cơm, cười khùng khục nói:

Truyện tranh hot

Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!

Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?

Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!

Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!

“Đến lượt Tiểu Vương nhà ta ăn cơm rồi đó!”

Vừa dứt lời, tôi liền cảm thấy có người siết chặt vai mình, giữ chặt tôi đứng nguyên tại chỗ.

Tôi quay đầu lại nhìn — hóa ra là Linh Mỹ.

Cô ta mím đôi môi đỏ rực, cười nham hiểm đến mức biến dạng khuôn mặt.

“Tiểu Vương! Đừng trách chị!”

“Mới là thực tập sinh mà gan đã to thế này, xương cốt cứng ghê!”

Dứt câu, cô ta thẳng chân đá tôi ngã lăn ra đất.

Tôi đau đến mức hoa mắt chóng mặt.

Tiểu Viên bên cạnh định kéo tôi dậy nhưng bị mấy đồng nghiệp khác chặn lại.

Chúng còn hăm dọa:

“Con heo mập, mày muốn mất việc hả?”

“Nhìn lại cái thân mày đi! Ngoài Res này thì ai muốn nhận mày vào làm?”

Tiểu Viên sợ đến run rẩy, không dám động đậy, chỉ biết nghẹn ngào cầu xin bà già.

“Dì Tiền, Tiểu Vương biết lỗi rồi! Cô ấy nhất định sẽ nghe lời dì!”

“Tiểu Vương! Mau xin lỗi dì Tiền đi, dì ấy sẽ bỏ qua cho em!”

Thấy không lay chuyển được bà già, Tiểu Viên quay sang tôi hét lớn.

Cả người chị ấy lúc này ướt đẫm nước canh tanh hôi, nước rau rơi xuống nhỏ từng giọt, khiến mọi người xung quanh cười nhạo không dứt.

Nhìn mà thấy thật thảm hại.