Trời chiều đỏ rực, ánh nắng cuối ngày rơi xuống quảng trường rộng lớn của Thanh Vân Học Viện. Đây là nơi tập trung những thiên tài võ giả trẻ tuổi nhất của cả đại lục. Tiếng hò hét vang vọng, náo nhiệt như sóng dậy.
Ở giữa sân, một thiếu niên gầy gò, áo quần rách nát, khuôn mặt tái nhợt, đang quỳ rạp trên mặt đất. Đó chính là Trần Phong – người từng bị coi là “phế vật” của học viện.
– “Ha ha ha, nhìn kìa! Con chó không có linh lực kia lại dám bước lên đài so tài!”– “Người ta tu luyện từ ba tuổi, mười tuổi đã có linh căn. Còn hắn mười bảy tuổi rồi vẫn không thể ngưng tụ nổi một giọt linh khí. Phế vật thì mãi là phế vật.”
Tiếng cười chế giễu tràn ngập khắp nơi. Đứng đối diện Trần Phong là Lưu Dật, một thiên tài hàng đầu, linh lực tầng thứ ba, mắt lóe tia khinh miệt.
– “Trần Phong, ngươi không xứng đứng cùng bọn ta. Nếu muốn giữ chút thể diện, thì bò xuống ngay!”
Máu nơi khóe môi Trần Phong chảy dài. Toàn thân hắn run rẩy, nhưng trong ánh mắt lại bùng cháy một ngọn lửa dữ dội. Trong ký ức, hắn nhớ lại cái ngày cha mẹ bị giết dưới tay kẻ thù, còn hắn thì bất lực, chẳng thể làm gì. Những năm tháng qua, hắn sống nhục nhã, ngày nào cũng bị dè bỉu, coi thường.
“Không… Mình không thể mãi như thế này… Nếu ông trời cho mình cơ hội, mình nhất định sẽ trở thành kẻ mạnh nhất!”
Ngay khi tuyệt vọng dâng trào, một âm thanh lạ lùng vang lên trong đầu hắn:
“Đinh! Hệ Thống Chiến Đấu Tối Thượng khởi động…”“Đang đồng bộ hóa với ký chủ… Hoàn tất.”“Chúc mừng ký chủ Trần Phong trở thành chủ nhân duy nhất của Hệ Thống Chiến Đấu Tối Thượng!”
Trần Phong sững sờ, cả người chấn động. Một bảng ánh sáng trong suốt hiện ra trước mắt hắn:
Tên: Trần Phong
Cảnh giới: Phàm nhân, không linh lực
Chiến lực: 5 (dưới mức trung bình)
Kỹ năng: Không
Trang bị: Không
Nhiệm vụ khởi động: Đánh bại Lưu Dật trong trận đấu hiện tại.
Phần thưởng: 100 điểm chiến lực + kỹ năng chiến đấu sơ cấp.
Trần Phong há hốc mồm. Hắn từng nghe nhiều truyền thuyết về hệ thống, nhưng không ngờ có ngày bản thân lại thức tỉnh nó. Hắn siết chặt nắm tay, trái tim đập dồn dập.
“Đánh bại Lưu Dật sao? Mình… mình thật sự có thể?”
Như để trả lời, dòng chữ mới lóe sáng:
“Kích hoạt kỹ năng tạm thời: Cường Hóa Thể Chất x10 trong 5 phút.”
Một luồng sức mạnh bùng nổ khắp toàn thân. Cơ bắp hắn căng lên, hơi thở trở nên mạnh mẽ. Trần Phong chậm rãi đứng dậy, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.
Lưu Dật cười khẩy:– “Ồ? Ngươi vẫn còn sức sao? Được, để ta tiễn ngươi xuống đài!”
Hắn lao tới, nắm đấm như búa tạ. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Trần Phong bước lên một bước, tung quyền nghênh đón.
“ẦM!”
Tiếng nổ vang dội. Toàn thân Lưu Dật bị hất tung ra xa, rơi xuống đất lăn lộn, miệng phun máu. Quảng trường im bặt. Hàng trăm ánh mắt mở to không tin nổi.
– “Chuyện… chuyện gì vừa xảy ra?”– “Trần Phong… một phế vật… lại đánh bay Lưu Dật sao?”
Trần Phong thở dồn dập, bàn tay vẫn còn run rẩy. Nhưng trong lòng hắn trào dâng một niềm vui chưa từng có.
Âm thanh lạnh lẽo vang lên lần nữa:“Hoàn thành nhiệm vụ! Phần thưởng: +100 chiến lực, nhận kỹ năng [Đấm Bạo Liệt Sơ Cấp].”
Một luồng ký ức lạ lẫm tràn vào não, dạy hắn từng động tác, từng chiêu thức. Cảm giác này giống như một võ giả dày dạn kinh nghiệm truyền công trực tiếp cho hắn.
Trần Phong ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực. Hắn khẽ thì thầm:
“Ông trời… đã cho ta cơ hội lần nữa. Vậy thì, từ hôm nay trở đi – ai dám coi thường ta, ta sẽ nghiền nát tất cả!”
Quảng trường chìm trong im lặng, nhưng trong khoảnh khắc đó, một kẻ từng bị coi là phế vật đã chính thức bước vào con đường vô địch.