Sáng hôm đó, Tí thức dậy với một ý nghĩ… hơi điên rồ: “Mình sẽ trở thành siêu anh hùng!” Cậu nhảy khỏi giường, không quên mặc chiếc áo thun có hình siêu nhân cũ kĩ, quần ngủ còn nhăn nhúm, và tất nhiên, không thể thiếu… chiếc mũ bảo hiểm màu xanh neon – thứ mà Tí khẳng định là “bảo vệ não trước những kế hoạch cực kỳ nguy hiểm của kẻ xấu”.
Trong phòng, gương phản chiếu lại hình ảnh một siêu anh hùng đang… chưa kịp siêu thì đã vấp dây điện. Tí lảo đảo, nhưng không nản. “Đúng lúc phải thử siêu năng lực đầu tiên rồi!” – cậu tự nhủ. Nhưng trước tiên, Tí phải có tên siêu anh hùng. Sau vài phút suy nghĩ nghiêm túc, cậu tuyên bố với chính mình: “Mình sẽ là… Siêu Tí! Nghe oai chưa?!”
Để khởi động, Tí quyết định thử “cứu nguy” đầu tiên trong ngày. Nhìn ra cửa sổ, cậu thấy một con mèo nhỏ kêu “meo meo” trên cây trước nhà. “Đây là cơ hội để chứng minh bản lĩnh!” Tí reo lên, chạy ra sân với một tấm chăn làm áo choàng, chuẩn bị thực hiện cú nhảy lịch sử… nhưng quên mất rằng sân nhà đầy vỏ chuối – món đồ ăn sáng bị bỏ quên từ hôm trước.
Một cú trượt ngoạn mục sau vài bước chạy, Tí lao qua bụi cây, va vào thùng rác, rồi… vẫn đứng dậy. Mèo trên cây dường như nhìn Tí bằng ánh mắt vừa hoảng hốt vừa… ngạc nhiên. “Đừng lo, mèo nhỏ, Siêu Tí sẽ cứu cậu!” – cậu hét lên, trong khi dây điện từ dây phơi quần áo vung vẩy như chào mừng anh hùng mới.
Dù mọi thứ lộn xộn, Tí cảm thấy mình đã sẵn sàng. Ngày hôm nay, dân thành phố sẽ được thấy một siêu anh hùng mới… dù không ai biết rằng phong cách siêu năng lực của Tí sẽ… khá đặc biệt.
Với bước chân hào hứng, Tí lao về phía “nhiệm vụ” tiếp theo – và không ai đoán trước nổi chuyện gì sẽ xảy ra.