MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTịch Tiểu Thư Có Người Thương Chưa?Chương 15

Tịch Tiểu Thư Có Người Thương Chưa?

Chương 15

338 từ · ~2 phút đọc

Chương 15

“Mệt đến thế sao?”

“Đương nhiên, chơi vui nhưng mệt lắm. Không được, em phải đi ăn kem.”

Cố Trì kéo cô lại đặt xuống ghế không cho cô đi. Tịch Nhan ra vẻ hờn dỗi nhưng Mộ Cố Trì vẫn nhất quyết không cho cô ăn.

“Không được, em vừa ốm xong không được ăn kem.”

“Nhưng mà…”

“Không nhưng gì hết, ngồi ở đây anh đi mua trà sữa cho em uống.”

Cố Trì đứng dậy đi mua trà sữa cho Tịch Nhan. Trước khi đi còn không quên dặn cô không được chạy lung tung, Tịch Nhan cũng gật đầu ngồi lướt điện thoại.

Mộ Cố Trì vừa đi được một lúc thì các cô gái xúm lại xung quanh cô. Chưa kịp phản ứng đã bị bẹo má. Nhìn khuôn mặt thoã mãn của các cô gái kìa, còn khuôn mặt khó chịu của cô nữa chứ.

“Oa dễ thương quá.”

“Đúng em bé này dễ thương quá.”

“Em gái em bao nhiêu tuổi rồi?”

Tịch Nhan khó chịu, dường như sắp khóc đến nơi. Còn bên kia Mộ Cố Trì cũng không may mắn hơn cô là bao.

Chỉ đi mua trà sữa thôi mà mấy đứa con gái cứ bu lại xin facebook, số điện thoại các kiểu làm anh khó chịu.

“Cút.”

Khuôn mặt lạnh như tiền vừa lườm một cái đã khiến mọi người bên cạnh lạnh xương sống. Không hổ là người thừa kế của Mộ gia, khí thế áp đảo như Mộ lão phu nhân.

“Các người làm gì vậy?”

Thấy một đám người bu vào chỗ Tịch Nhan, Mộ Cố Trì khó chịu, bứt rứt trong lòng. Thấy Cố Trì, Tịch Nhan đứng dậy nước mắt nhạt nhoà chạy vào lòng anh.

“Cố Trì, em sợ.”

Mộ Cố Trì ôm lấy Tịch Nhan vào lòng, tay vỗ nhẹ lưng cô dỗ dành. Ánh mắt sắc bén nhìn đám người kia, mấy cô gái cũng không dám lại gần.

Tịch Nhan nức nở, ánh mắt anh chuyển vào người cô lại dịu dàng đến khó tả.

“Không sao có anh ở đây.”

“Không sao có anh ở đây.”