MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTịch Tiểu Thư Có Người Thương Chưa?Chương 19

Tịch Tiểu Thư Có Người Thương Chưa?

Chương 19

352 từ · ~2 phút đọc

Chương 19

Viễn Trình bày tỏ sự bất mãn trên khuôn mặt rất rõ ràng. Lãn Nguyệt cắn răng chịu đựng, đây vốn không phải là không cho cô ta bước lên xe hay sao.

“Đây là bạn tôi. Anh thích ý kiến gì không?”

“Cô.”

Viễn Trình tức giận nhưng không dám đôi co với Tịch Nhan. Lãn Nguyệt thấy thời cơ đến giả bộ làm quen với anh ta.

“Xin chào, em là Lãn Nguyệt bạn thân của Tịch Nhan.”

“Xin lỗi, tôi không có em.”

Như một cái tát vào thẳng mặt Lãn Nguyệt làm cô ta chỉ có thể gượng cười. Trong lòng tức giận không thôi. Sau này cô ta trở thành thiếu phu nhân nhà họ Mộ rồi xem cô ta xử lý tên đáng ghét này thế nào.

Tịch Nhan bất mãn với thái độ của Viễn Trình, cô gào lên khó chịu.

“Này anh ăn nói kiểu gì vậy hả? Dám nói với bạn thân tôi vậy sao? Tên khó ưa này.”

“Cô mới khó ưa ý.”

Viễn Trình anh ta cũng không chịu vừa liền cãi lại cô. Lãn Nguyệt đứng bên cạnh liền giảng hoà.

Trên xe về nhà cô ta bày bộ mặt đáng thương nói.

“Tịch Nhan, tao đang bỏ nhà đi bụi giờ không có nơi nào để ở. Nhà họ Mộ rộng như vậy…”

“Được rồi, mày cứ đến đi.”

Tịch Nhan ngủi lòng thương, cô ta như vớ được vàng vì sắp được câu dẫn Mộ Cố Trì. Viễn Trình nhếch mép khinh bỉ cho sự ngây thơ của Tịch Nhan.

“Cảm ơn nha Tịch Nhan.”

“Cảm ơn nha Tịch Nhan.”

“Không có gì, mày là bạn thân tao mà.”

Lãn Nguyệt nở một nụ cười ác độc. Đến giờ Viễn Trình vẫn còn chưa hiểu tại sao cô lại ngây thơ như thế. Đúng là tự mình dẫn sói vào nhà, chuẩn bị mất chồng tới nơi rồi mà vẫn như vậy.

“Hazzz.”

Viễn Trình thở dài trong bất lực. Lãn Nguyệt tức giận nhưng vẫn phải giữ tính nết ngoan hiền, dịu dàng.

Tịch Nhan cũng tức hắn ta lắm mà không đôi co thôi. Chửi nhau nhiều lại có chuyện nên cô sẽ chọn nhẫn nhịn.