MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTịch Tiểu Thư Có Người Thương Chưa?Chương 23

Tịch Tiểu Thư Có Người Thương Chưa?

Chương 23

444 từ · ~3 phút đọc

Chương 23

Tai nạn? Tầm 8 năm về trước cô có chứng kiến một vụ tai nạn thảm khốc đến kinh hoàng. Mà nó còn ám ảnh với cô đến tận bây giờ.

Chân tay cô lạnh ngắt, run rẩy miệng lắp bắp làm anh chú ý.

“Tịch Nhan em làm sao vậy?”

“Có… Có phải người chết tên… Mộ Cố Dung hay không?”

Anh bất ngờ cúi xuống nhìn cô vẫn đang run rẩy. Năm đó anh trai của anh 20 tuổi nhưng với tài năng của mình đã một mình thành lập công ty riêng nay thuộc quyền sở hữu của Mộ Gia.

“Sao em biết?”

Đôi mắt Mộ Cố Trì trắng trợn tra hỏi Tịch Nhan. Cô giật mình suy nghĩ và kể lại về ngày hôm ấy.

“Hôm đó em đang trên đường đi học về, trên đường có chạy vào rừng nghịch. Vừa đi ra thì thấy một người cầm con dao đâm đâm chọc chọc vào người Mộ Cố Dung…”

Càng nghĩ lại cô càng thấy đau khổ, ám ảnh cảm giác ngày hôm ấy mãi mãi không thể tả.

“Anh của anh có gọi người đang đâm chọc kia là… kia là…”

Tịch Nhan run rẩy không dám nói, cô biết hắn ta ở Mộ Gia rất có địa vị. Nếu nói ra không sợ là chết như chơi.

Mộ Cố Trì gấp gáp hét lên, nước mắt anh tự nhiên rơi vào bàn tay cô làm cô tỉnh táo. Khi đã biết mình đã to tiếng với Tịch Nhan, anh vội vàng xin lỗi.

“Anh xin lỗi, anh không nên kích động như vậy.”

“Người đó là chú Tư…”

Mộ Cố Trì nghe xong như chết lặng, thật không ngờ tai nạn năm ấy không phải là vô tình mà là có người cố tình sắp xếp. Người giết anh trai anh lại thật không ngờ là người của Mộ Gia.

Những suy đoán năm ấy của anh là đúng. Chính Mộ An Phong giết chết cháu trai mình Mộ Cố Dung.

Mộ Cố Trì lau đi nước mắt còn vương vấn trên mi. Tay đắp chăn cho cô rồi ôm cô vào lòng động viên.

“Thôi không sao, không suy nghĩ nữa. Em cũng mệt rồi nghỉ đi.”

Nhắc lại cô lại nhớ đến 3 người anh trai chưa từng gặp mặt. Năm ấy khi vừa sinh ra được vài ngày thì mẹ và các anh bị tai nạn mà không may qua đời. Đó là những lời Tịch Nhan nghe từ Tịch Quân và những người hầu trong nhà.

Khi nhắc đến tất cả đều trốn tránh, cũng từ nhỏ đến lớn cô chưa bao giờ đi tảo mộ của mẹ và 3 anh. Không biết lời nói của ba có đúng không nữa.