MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTịch Tiểu Thư Có Người Thương Chưa?Chương 36

Tịch Tiểu Thư Có Người Thương Chưa?

Chương 36

365 từ · ~2 phút đọc

Chương 36

Anh ta nở một nụ cười đau khổ, Cố Trì cũng không có cái bất ngờ khi Vân Vũ có quan hệ với mẹ mình.

“Lão cáo già Vân Tuyệt đấy thật dơ bẩn, hắn ta dùng những hành động bỉ ổi để đổi lấy địa vị.”

“Nếu đã chung chí hướng như vậy tại sao chúng ta không hợp tác lật đổ Vân Gia và lão cáo già đó?”

Mộ Cố Trì cười quỷ quyệt, Vân Vũ vốn ở nước ngoài đã nổi tiếng về độ độc ác trên chiến trường. Hắn ta sử dụng bộ não để đứng lên trên vạn người dưới một người. Một con người không thể coi thường.

Chỉ trong vòng 4 năm ngắn ngủi từ một nhân viên quèn, Vân Vũ hắn ta bước lên vị trí phó giám đốc. Thâu tóm mọi quyền lúc bấy giờ, tập đoàn Y Thị lên như diều gặp gió. Chỉ cần đắc tội với hắn ta thôi là thân xác cũng không còn nguyên vẹn.

“Hợp tác?”

“Đúng vậy.”

“Mộ Cố Trì tôi rất mong chờ việc hợp tác lần này.”

“Mộ Cố Trì tôi rất mong chờ việc hợp tác lần này.”

…

20 phút sau, Mộ Cố Trì quay trở lại phòng bệnh thu sếp đồ đạc của cô. Tịch Quân và Vân Vũ trở về Tịch Gia. Mộ lão phu nhân, Mộ Phong, Vân Anh trở về nhà chính của Mộ Gia.

“Cố Trì vừa… vừa nãy em xin lỗi.”

“Ừm.”

“Anh còn giận em?”

Tịch Nhan quay sang nhìn Cố Trì, anh không nói gì cứ chăm chú nhìn vào laptop khiến cô cảm giác khó chịu đến lạ.

“Không, không phải lỗi của em.”

“Cố Trì…”

Tịch Nhan nhướng người đặt một nụ hôn lên má Cố Trì. Anh ngỡ ngàng, đây là lần đầu tiên cô chủ động với anh.

“Cái đó… Em xin lỗi rồi mà.”

“Không phải trả bằng một nụ hôn dài.”

Viễn Trình ngồi bên trên lái xe cảm giác mình như một người thừa. Không ai để ý anh còn ở trong xe hay sao.

Bên trên này là một người độc thân, độc thân hàng chục năm nay. Bên dưới là một cặp vợ chồng son đang phát cẩu lương, ai nghĩ cho cảm nhận của anh hay không?