MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTịch Tiểu Thư Có Người Thương Chưa?Chương 55

Tịch Tiểu Thư Có Người Thương Chưa?

Chương 55

399 từ · ~2 phút đọc

Chương 55

Cô ta nức nở, bà không nói gì đứng dậy quay mặt đi vào trong. Thấy không được Tú Thanh liền quay sang cầu cứu Mộ Phong.

“Ba con là con gái ba mà, ba cứu mẹ đi con xin ba.”

Mộ Cố Trì giơ tay ra hiệu Viễn Trình dừng lại. Đôi mắt thâm độc nhìn bà ta.

“Đưa bọn họ vào trong nhà nghỉ ngơi coi như tôi chấp nhận họ.”

Như sét đánh ngang tai Mộ Phong, ông không dám tin vào mắt mình. Chuyện mình không làm lại phải đi đổ vỏ cho kẻ khác hay sao? Mộ Cố Trì anh đang làm cái gì vậy?

“Cố Trì.”

Tịch Nhan đứng ở cửa gọi tên anh, vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc ánh mắt tự nhiên lại trở lên dịu dàng quay về phía cô.

“Tịch Nhan, mẹ sao rồi?”

“Mẹ ngủ rồi.”

Vốn định tổ chức một bữa tiệc vui vẻ nhưng không ngờ lại có kẻ phá đám. Từ khi cô vào nhà họ Mộ có biết bao nhiêu biến động. Ngày nào cũng xảy ra chuyện, có nhiều lúc cô suy nghĩ không biết mình có phải tai tinh hay không.

“Đưa họ vào trong thay quần áo, rồi chuẩn bị cơm.”

Vừa được công nhận cả hai đã mừng như Tết, kế hoạch thành công sao không vui được cơ chứ. Cả hai người nở một nụ cười thoả mãn.

Vương Thi cô ta đứng bên cạnh chứng kiến hết mọi chuyện cũng biết luôn 2 kẻ gây rối kia là ai. Đúng là con cháu nhà họ Mộ thật đấy nhưng mà có một bí mật hai người họ không muốn ai biết.

“Tịch Nhan chúng ta lên phòng thôi.”

Tú Quyên và Tú Thanh được nước lấn tới, họ thật sự coi mình là chủ nhân của ngôi nhà này rồi.

Khi tất cả đã đi hết lên phòng chỉ còn Vương Thi, Tú Quyên và Tú Thanh ngồi ở dưới phòng khách.

“À quản gia có thể cho tôi một cốc lọc được không?”

Vương Thi giơ tay bày tỏ ý, nếu như không cướp được vị trí thiếu phu nhân của nhà họ Mộ thì cuộc đời cô ta sẽ chẳng được yên ổn. Tất cả chỉ tại cô là con gái rơi của Vương Gia, hoàn toàn không được hưởng sung sướng.

“Quản gia, quản gia đâu? Tôi muốn uống rượu vang trắng ông lại cho tôi rượu vang vàng là sao?”