MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTịch Tiểu Thư Có Người Thương Chưa?Chương 68

Tịch Tiểu Thư Có Người Thương Chưa?

Chương 68

407 từ · ~3 phút đọc

Chương 68

“Ấy cháu trai này đừng khinh thường tâm linh chứ. Lá bùa này được cao nhân trên núi cao luyện, không biết bao nhiêu người muốn có trả giá 10 tỷ còn chưa bán. Hôm nay hữu duyên gặp được ta bán cho cô với giá hữu nghị 5 tỷ.”

Hắn ta cười lãnh đạm nhìn cô, mắt cả hai con người sáng rực lên không biết nó có thật không.

“50.”

“Ấy không được đúng 5 tỷ cơ. Bùa…”

“200 không thể hơn.”

“Được, ghép bàn được không?”

“Được.”

Tịch Nhan gật đầu, một đám đạo sĩ cầm đồ nghề ngồi xuống lập tức gọi món không biết ngại.

“Chủ quán tất cả mọi thứ 50 trừ rau.”

Tịch Nhan cũng không bất ngờ lắm, vừa nhìn là đã biết thủ đoạn của bọn họ, cùng lắm là lừa lại một vố là cùng chứ có sao.

“Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Tôi là Lý Hưng rất vui gặp cô gái.”

“Oh? Họ Tịch tên Nhan.”

Xong cô và họ cũng không nói gì nữa, đang định đứng dậy vui vẻ đi về thì bị chủ quán ngăn lại.

“Ấy các vị còn chưa trả tiền mà.”

“Cô ấy trả.”

Lý Dũng chỉ về phía sau rồi quay lại nhìn nhưng đã không thấy người. Cả đời đi lừa người khác nhưng không ngờ hôm nay lại bị người khác lừa đúng là nghiệp mà.

“Chết đại ca chúng ta bị lừa rồi.”

“Má chúng mày còn đứng đấy móc tiền ra trả nhanh. Cô em tôi sẽ ghi nhớ mối tiền này.”

Lý Dũng nắm tay thành quyền nhìn về hướng xa xa.

Hướng này Tịch Nhan và Anh Khôi vừa trốn liền chạy như ma đuổi. Trời vừa bắt đầu vào đông khiến cô run rẩy, hít một ngụm khí lạnh nắm chặt tay cậu bé cười toe toét.

“Hihi vui không con?”

“Mẹ ơi vui lắm mai chúng ta đi tiếp nhé?”

Tịch Nhan gật đầu chuẩn bị đi về thì đột nhiên nhớ là mình mất điện thoại. Còn đường tắt thì lại quá tối, còn đi qua khu rừng đáng sợ kia nữa chứ.

Thấy cây điện thoại bên đường tay chân cô lạnh ngắt dắt cậu bé bước vào trong. Có vẻ ấm áp hơn đấy.

Tịch Nhan đút tiền vào rồi bắt đầu ấn số. Sau một hồi thì cuối cùng cũng xong, Anh Khôi thấy bên ngoài 7 người đạo sĩ vừa nãy cũng đã sắp đi đến đây nhưng hình như chưa phát hiện ra hai người họ.