MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTịch Tiểu Thư Có Người Thương Chưa?Chương 75

Tịch Tiểu Thư Có Người Thương Chưa?

Chương 75

349 từ · ~2 phút đọc

Chương 75

“Này này mày sao vậy?”

“Tao không biết, bỗng nhiên nhìn thấy đồ ăn là tao nôn khan.”

Tần Kiều Anh chợt hiểu ra vấn đề, miệng cười tủm tỉm tay đỡ cô ngồi xuống ghế. Tịch Nhan không biết gì cứ ngẩn ngơ hỏi.

“Sao mày cười.”

“Haha xíu nữa mày sẽ biết. Giờ uống nước và đến bệnh viện kiểm tra xem có chuyện gì không.”

Tịch Nhan gật đầu, đứng dậy rồi đi cùng Kiều Anh. Vừa bước đến cửa cô đã cảm thấy sợ hãi, tim đập thình thịch.

“Mày ơi không vào được không?”

Tịch Nhan kéo áo Kiều Anh lại, cô phì cười nhìn một người con gái đang nũng nịu với mình. Kiều Anh động viên Tịch Nhan.

“Không sao đâu, nhẹ nhàng lắm. Đừng sợ nữa nhé?”

“Huhu tao không muốn.”

Kiều Anh không còn cách nào khác đành xách người Tịch Nhan vào khoa sản. Một mình ngồi bên ngoài hành lang đông đúc người.

Đang nghịch điện thoại thì một cô y tá gọi Kiều Anh vào. Cô lo lắng không biết có chuyện gì.

“Tôi đây sao vậy?”

Kiều Anh bước vào thấy Tịch Nhan nước mắt lưng tròng không để bác khám. Y tá và bác sĩ bên cạnh khuyên hết lời nhưng cũng chịu.

Kiều Anh bước vào, Tịch Nhan nắm chặt lấy áo cô. Không còn cách nào Kiều Anh dỗ dành an ủi cô.

“Nào không sao đâu. Khám đi tao sẽ cho mày đi ăn đồ ngon.”

“Ở đây cùng tao.”

Tịch Nhan nghẹn ngào nắm chặt vạt áo không buông. Kiều Anh gật đầu thoả hiệp rồi lấy một cái ghế ngồi bên cạnh.

Người ta lấy một chất lỏng gì đó bôi lên bụng cô rồi lấy một cái máy bắt đầu di chuyển. Tịch Nhan nhắm chặt mắt lại.

“Cô gái thả lỏng ra nào, không sao đâu.”

“Tịch Nhan không sao mở mắt ra xem đứa con của mày đi.”

Cô run rẩy nhẹ nhàng mở mắt ra nhìn lên màn hình. Tuy chỉ có 2 màu đen trắng cùng một dấu chấm hơi lớn nhưng cô có thể cảm nhận được sự ấm áp từ đứa nhỏ đó.