MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Bánh Mì Ở Little SaigonChương 1: Mùi hương của những vết xước

Tiệm Bánh Mì Ở Little Saigon

Chương 1: Mùi hương của những vết xước

1,206 từ · ~7 phút đọc

Tiếng chuông gió leng keng treo trước cửa tiệm khẽ rung lên, bị lấn át ngay lập tức bởi tiếng "tạch tạch" đều đặn từ chiếc lò nướng công nghiệp cỡ lớn. Little Saigon buổi sáng sớm không yên tĩnh như người ta tưởng. Tiếng động cơ xe của dòng người hối hả ngược xuôi trên đại lộ Bolsa hòa cùng tiếng còi xe inh ỏi, tạo nên một bản giao hưởng xô bồ của nhịp sống viễn xứ. Thế nhưng, chỉ cần bước qua cánh cửa gỗ sơn vàng nhạt của tiệm "Nhu Mì", cả thế giới dường như chậm lại một nhịp.

Mùi men bánh nồng nàn quyện cùng hương bơ thơm ngậy bắt đầu len lỏi, đánh thức những khứu giác còn ngái ngủ. Trong góc bếp nhỏ, Tuệ An đang tỉ mỉ dùng chiếc dao lam nhỏ vạch một đường dứt khoát lên mặt những khối bột đã nở căng. Cô làm việc một cách chăm chú, đôi mắt lá liễu dán chặt vào từng chuyển động của đôi tay, như thể mỗi ổ bánh mì đều chứa đựng một linh hồn riêng biệt cần được nâng niu.

Tuệ An không trang định cầu kỳ. Cô vận chiếc áo linen màu trắng ngà, mái tóc đen dài được búi gọn bằng một chiếc trâm gỗ giản đơn. Một vài hạt bột mì tinh nghịch bám trên vầng trán cao và dính cả vào chiếc tạp dề màu nâu đất. Dù vậy, vẻ đẹp của cô vẫn khiến người ta phải ngẩn ngơ. Đó là vẻ đẹp của một nhành lan rừng, đằm thắm và tĩnh lặng, hoàn toàn đối lập với sự náo nhiệt, phô trương ngoài kia. Cứ mỗi lần chạm vào bột, Tuệ An lại cảm thấy tâm hồn mình được xoa dịu. Cô nhớ về những năm tháng cũ tại Việt Nam, khi cái tên của cô xuất hiện trên mọi mặt báo với danh xưng "nàng thơ" của giới truyền thông. Khi đó, cô là trung tâm của ánh đèn flash, của những lời ca tụng phù phiếm về nhan sắc "không góc chết". Nhưng càng được tâng bốc, cô càng cảm thấy mình giống như một con búp bê sứ dễ vỡ, rỗng tuếch bên trong. Quyết định rời bỏ tất cả để sang Mỹ, chọn một góc nhỏ ở Little Saigon để nhào bột, nướng bánh chính là cách cô tự hàn gắn những mảnh vỡ của chính mình.

"Mì ơi, cho chú hai ổ đặc biệt, nhiều bơ nghe con!" – Tiếng chú Ba hàng xóm vọng vào cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Tuệ An ngẩng đầu, nụ cười nhu mì nở trên môi: "Dạ, chú đợi con ba phút, mẻ mới sắp ra lò rồi ạ."

Đúng lúc đó, cánh cửa tiệm một lần nữa mở ra. Một luồng khí lạnh từ chiếc điều hòa trung tâm của tòa nhà đối diện dường như theo chân người mới đến tràn vào phòng. Julian Hoàng bước vào, mang theo sự tương phản gay gắt với không gian ấm cúng này. Anh diện bộ vest xanh navy được cắt may thủ công tỉ mỉ đến từng đường kim mũi chỉ, chiếc kính gọng vàng che đi đôi mắt sắc sảo vốn đã quen với việc soi xét những khiếm khuyết trên cơ thể con người dưới ánh đèn phẫu thuật.

Là một bác sĩ thẩm mỹ danh tiếng, Julian mắc chứng cuồng hoàn hảo đến cực đoan. Trong mắt anh, mọi thứ đều phải tuân theo tỉ lệ vàng 1:1.618. Anh bước vào đây không phải vì cơn đói, mà vì sự hiếu kỳ của một nhà khoa học. Tại sao dòng người kia lại sẵn sàng xếp hàng dài dưới cái nắng California chỉ để mua một món ăn đường phố rẻ tiền?

Julian đứng trước quầy, ánh mắt anh vô thức dừng lại trên gương mặt của Tuệ An. Anh khựng lại. Theo bản năng nghề nghiệp, anh bắt đầu phân tích: sống mũi cao tự nhiên không có dấu hiệu của sụn silicon, cung mày thanh thoát hoàn hảo, làn da mịn màng dù không có lớp phấn phủ dày đặc. Giữa một nơi mà phụ nữ coi việc tiêm filler hay nâng mũi là chuyện thường tình như uống một ly latte, vẻ đẹp của cô gái trước mặt giống như một sự thách thức đối với lý trí của anh.

"Chào anh, anh dùng gì ạ?" – Giọng nói của Tuệ An nhỏ nhẹ, kéo Julian ra khỏi những con số tỉ lệ trong đầu.

"Cho tôi... thứ mà mọi người đang xếp hàng để mua." – Anh đáp, giọng lạnh lùng nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt cô.

Tuệ An mỉm cười, đôi tay cô thoăn thoắt lấy ổ bánh mì cuối cùng của mẻ sáng, bọc vào lớp giấy xi măng sạch sẽ. Khi cô đưa bánh cho anh, những đầu ngón tay của họ tình cờ chạm nhẹ. Julian cảm nhận được một luồng nhiệt ấm nóng truyền sang từ bàn tay cô – một bàn tay không hề mềm mại như những quý bà ở Beverly Hills mà hơi thô ráp với những vết bỏng nhỏ li ti do nhiệt độ của lò nướng. Đối lập hoàn toàn với đôi tay bác sĩ sạch sẽ, lạnh lẽo thường xuyên đeo găng cao su của anh.

Anh nhìn xuống đôi tay cô rồi lại nhìn lên mặt cô, bất giác buông một câu hỏi khô khốc: "Cô có biết tỉ lệ trên khuôn mặt mình là rất hiếm không? Nếu được tinh chỉnh một chút ở phần cằm, cô sẽ đạt đến sự hoàn hảo tuyệt đối."

Tuệ An hơi ngẩn ra, rồi cô nhẹ nhàng lắc đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên vẻ nhu mì nhưng ẩn chứa sự kiên định: "Cảm ơn bác sĩ, nhưng tôi không biết về tỉ lệ. Tôi chỉ biết ổ bánh này nếu anh không ăn ngay, nó sẽ mất đi độ giòn hoàn hảo nhất. Và đôi khi, chính sự không hoàn hảo mới làm nên hương vị riêng, phải không?"

Julian im lặng. Anh cầm lấy ổ bánh, gật đầu nhẹ thay cho lời chào rồi bước ra khỏi tiệm. Ngay khi vừa ra đến vỉa hè, mùi hương ngào ngạt của patê gan, vị mặn nhẹ của vỏ bánh và chút hăng nồng của ngò rí xộc lên mũi. Anh cắn một miếng. Vị giòn rụm của vỏ bánh vỡ tan trong miệng, quyện cùng phần ruột mềm mại ấm nóng. Nó không tinh tế như những món gan ngỗng ở nhà hàng năm sao, nhưng nó có một thứ mà anh hiếm khi tìm thấy trong các ca phẫu thuật của mình: cái "hồn".

Trong tiệm, Tuệ An thở dài một tiếng nhỏ. Cô cúi xuống, mở ngăn kéo nhỏ dưới quầy, nhìn vào tấm ảnh cũ chụp cô đang đứng trên thảm đỏ với những bộ trang sức kim cương lấp lánh. Cô lặng lẽ đóng ngăn kéo lại. Hào quang ấy đã lùi xa, và cô hài lòng với mùi bột mì vương trên tóc mình lúc này. Cuộc đời mới của cô tại Mỹ đã thực sự bắt đầu, theo cách mà không một tỉ lệ vàng nào có thể định nghĩa được.