MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỆM SỬA CHỮA NHỮNG TRÁI TIM SỨChương 4: Phiên chợ của những niềm vui sứt mẻ

TIỆM SỬA CHỮA NHỮNG TRÁI TIM SỨ

Chương 4: Phiên chợ của những niềm vui sứt mẻ

1,913 từ · ~10 phút đọc

Hẻm Cụt sáng nay xôn xao hơn mọi khi vì một tin tức chẳng mấy vui vẻ: gia đình thằng Tèo "Sún" sắp phải chuyển đi. Nhà thằng Tèo ở cuối hẻm, cái nhà nhỏ nhất, lợp mái tôn cũ kỹ mà mỗi khi mưa xuống, bố nó phải mang đủ loại thau chậu ra hứng như thể đang chơi trò dàn nhạc giao hưởng nước. Bố nó vừa bị mất việc ở xưởng mộc, và mẹ nó thì đổ bệnh liên miên. Người lớn trong hẻm đứng túm năm tụm ba, tặc lưỡi thở dài: "Tội nghiệp thằng bé, đang học dở dang."

Đối với lũ trẻ chúng tôi, việc một đứa bạn dọn đi không chỉ là mất đi một quân số trong đội hình bắn bi, mà giống như một mảnh ghép của thế giới vừa bị rơi mất vào hố đen vũ trụ. Tôi, cái Tí và thằng Mập ngồi bó gối dưới gốc bàng, mặt đứa nào đứa nấy nghệt ra như vừa bị mất sổ gạo.

"Tớ nghe mẹ tớ bảo, nhà thằng Tèo còn thiếu tiền thuốc cho mẹ nó nhiều lắm. Nên họ phải về quê bán đất gì đó." Cái Tí thút thít, tay nó bứt nát bấy một chiếc lá bàng xanh.

Thằng Mập không còn tâm trạng nào mà ăn bánh mì kem. Nó nhìn cái túi bóng đựng kem đang chảy nước ròng ròng, giọng buồn thiu: "Hay là chúng mình quyên góp tiền đi? Tớ có ba mươi nghìn trong heo đất."

"Ba mươi nghìn thì chỉ đủ mua vài liều thuốc cảm thôi Mập ơi." Tôi lắc đầu, đầu óc quay cuồng tìm kế hoạch. "Ông nội tớ nói, muốn giúp người ta thì phải làm sao để họ vẫn giữ được lòng tự trọng. Nếu mình cứ mang tiền đến cho, bố thằng Tèo sẽ ngại lắm."

Bỗng nhiên, ánh mắt tôi chạm vào tiệm sửa đồ của ông nội. Một ý tưởng táo bạo nảy ra, sáng rực như cái bóng đèn dây tóc vừa được bật lên. "Tớ biết rồi! Chúng mình sẽ mở một phiên chợ. Nhưng không phải bán rau, bán cá. Chúng mình sẽ bán những món đồ cũ của chúng mình. Phiên chợ đồ cũ của hẻm Cụt!"

Kế hoạch lập tức được triển khai với tốc độ của một chiếc máy bay phản lực làm bằng giấy. Chúng tôi chạy về nhà, lục tung mọi ngóc ngách dưới gầm giường, trong hốc tủ để tìm những món đồ "quý giá" nhất. Tôi lôi ra con gấu bông một tai, cái ô tô nhựa mất cửa và một xấp truyện tranh đã sờn mép. Thằng Mập mang đến một bộ sưu tập nắp chai bia lấp lánh và cái ná thun bằng gỗ quý. Cái Tí thì đóng góp bộ đồ chơi nấu ăn và mấy chiếc kẹp tóc màu mè.

Địa điểm phiên chợ là ngay dưới gốc cây bàng già. Chúng tôi trải một tấm bạt nilon cũ ra đất, bày biện mọi thứ lên đó một cách trang trọng nhất có thể. Tôi còn dùng phấn viết một tấm bảng to tướng trên mặt đường: "PHIÊN CHỢ NIỀM VUI - GIÚP ĐỠ BẠN TÈO".

"Mua đi, mua đi! Đồ chơi xịn, giá rẻ như cho đây!" Thằng Mập bắt đầu rao, giọng nó vang dội khắp con hẻm, át cả tiếng loa phát thanh phường.

Những người lớn đi ngang qua đầu tiên chỉ nhìn với vẻ buồn cười. Họ coi đó là trò chơi con nít. Bà Tám bán tạp hóa ghé mắt nhìn, cười khẩy: "Mấy đứa này, cái đống đồng nát này thì ai mua mà bán?"

Tôi đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng nhưng giọng đầy quyết tâm: "Bà ơi, đây không phải đồng nát đâu ạ. Đây là những kỷ niệm đấy. Cái ô tô này tuy mất cửa nhưng nó đã từng chạy nhanh hơn cả gió. Cuốn truyện này tuy rách bìa nhưng nó chứa cả một thế giới siêu nhân bên trong. Bà mua đi, tiền này chúng cháu sẽ đưa cho thằng Tèo."

Bà Tám khựng lại. Nụ cười trên môi bà biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn suy ngẫm. Bà cúi xuống, nhặt cái kẹp tóc của cái Tí lên: "Cái này... bao nhiêu?"

"Dạ, hai nghìn ạ!" Cái Tí lí nhí.

Bà Tám rút tờ mười nghìn ra, nhét vào cái hộp bánh quy mà chúng tôi dùng làm hòm tiền: "Khỏi thối. Tao mua cái này về kẹp cho con Mèo ở nhà cho nó đỏm dáng."

Sự ủng hộ mở màn của bà Tám giống như một liều thuốc kích thích. Tiếng rao của chúng tôi càng lúc càng hăng. Những vị khách tiếp theo bắt đầu xuất hiện. Cô Mây "Mơ Mộng" mua xấp truyện tranh, chú Ba bán vé số dừng xe lại mua cái ná thun của thằng Mập "để thỉnh thoảng bắn mấy con chuột nhắt hay phá phách". Thậm chí, bác tổ trưởng dân phố cũng ghé qua mua một hòn bi ve "để chặn giấy".

Không gian dưới gốc bàng bỗng chốc trở nên ấm áp lạ kỳ. Người ta không còn đi lướt qua nhau với khuôn mặt lo âu về tiền bạc nữa. Họ dừng lại, cầm những món đồ chơi sứt mẻ lên, kể cho nhau nghe về thời họ cũng từng nhỏ xíu như chúng tôi. Phiên chợ của chúng tôi không chỉ bán đồ cũ, nó đang bán lại cho người lớn một chút hồn nhiên mà họ đã lỡ đánh mất giữa dòng đời hối hả.

Đến giữa buổi chiều, ông nội tôi lững thững bước ra. Trên tay ông là một chiếc đồng hồ báo thức cổ điển bằng đồng, vỏ ngoài đã được đánh bóng loáng đến mức soi gương được.

"Nội! Nội cũng bán đồ sao?" Tôi ngạc nhiên hỏi.

Ông nội đặt chiếc đồng hồ vào giữa tấm bạt: "Đây là món hàng đặc biệt nhất. Nó không chỉ báo giờ, nó còn báo hiệu rằng đã đến lúc hẻm Cụt chúng ta phải xích lại gần nhau hơn. Ai trả giá món này cao nhất, nội sẽ tặng kèm một năm bảo trì đồ đạc miễn phí tại tiệm."

Lời mời chào của ông nội khiến đám đông ồ lên kinh ngạc. Mọi người bắt đầu "đấu giá" sôi nổi. Cuối cùng, chính bố tôi – người mà tôi cứ ngỡ là chỉ thích mua đồ mới – đã trả giá cao nhất để rinh chiếc đồng hồ về. Tôi thấy bố nháy mắt với ông nội, rồi bố bước đến chỗ tôi, vỗ vai: "Khá lắm con trai. Bố mua cái này để mỗi sáng nó nhắc bố rằng, niềm vui nằm ở những thứ mình biết giữ gìn, chứ không phải thứ mình bỏ tiền ra thay thế."

Đến cuối ngày, hòm tiền của chúng tôi đã đầy ắp những tờ tiền lẻ phẳng phiu có, nhăn nhúm có. Chúng tôi gom hết lại, cùng nhau kéo đến nhà thằng Tèo.

Căn nhà nhỏ đang bừa bộn đồ đạc được gói ghém trong những bao tải dứa. Thằng Tèo ngồi trên bậc cửa, mắt đỏ hoe, tay ôm con chó nhỏ của nó. Thấy chúng tôi đến, nó ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

"Tèo ơi, đây là quà của hẻm Cụt tặng cậu và bác gái. Cậu đừng buồn nhé, khi nào về quê, nhớ viết thư cho chúng tớ." Cái Tí trịnh trọng trao cái hộp bánh quy cho Tèo.

Bố thằng Tèo từ trong nhà bước ra, nhìn số tiền lẻ bên trong hộp mà lặng người. Đôi bàn tay thợ mộc cứng quắc của bác run lên bần bật. Bác nhìn chúng tôi, nhìn những người hàng xóm đang đứng lố nhố ngoài cửa, rồi bác bật khóc. Đó là lần đầu tiên tôi thấy một người đàn ông lớn tuổi khóc to như thế. Bác không khóc vì buồn, bác khóc vì nhận ra rằng giữa cái con hẻm chật hẹp này, tình người còn rộng lớn hơn cả những tòa nhà cao tầng ngoài kia.

"Cảm ơn các cháu... Cảm ơn bà con..." Bác nói trong tiếng nấc.

Sáng hôm sau, chiếc xe tải nhỏ chở đồ đạc của gia đình Tèo chuyển bánh. Chúng tôi đứng ở đầu hẻm, vẫy tay thật cao cho đến khi chiếc xe chỉ còn là một chấm nhỏ. Thằng Tèo ló đầu ra khỏi thùng xe, nó giơ con gấu bông một tai (món đồ mà bố nó đã lén mua lại từ phiên chợ) lên vẫy vẫy.

Hẻm Cụt vắng đi một người, nhưng lòng tôi lại thấy đầy đặn hơn bao giờ hết. Tôi trở về tiệm của ông nội, ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc.

"Nội ơi, vậy là mình đã sửa xong một 'trái tim' rồi phải không nội?"

Ông nội vừa chậm rãi châm tẩu thuốc, vừa gật đầu: "Phải. Chúng ta không sửa bằng kìm hay búa, chúng ta sửa bằng sự tử tế. Con thấy đấy Bin, đồ cũ hay người nghèo, chỉ cần mình không quay lưng đi, thì họ vẫn luôn lấp lánh."

Tôi nhìn ra gốc cây bàng, mặt đường nơi chúng tôi viết phấn đã bị dấu chân người qua lại làm mờ đi ít nhiều, nhưng tôi biết, kỷ niệm về phiên chợ ấy sẽ không bao giờ phai nhạt. Những món đồ sứt mẻ đã tìm được chủ nhân mới, mang theo những câu chuyện mới. Và quan trọng nhất, chúng tôi – những đứa trẻ của hẻm Cụt – đã hiểu được một triết lý mà không một trường học nào dạy: Hạnh phúc là một loại tài sản mà càng đem chia sẻ, nó lại càng nảy nở.

Thằng Mập đi lại gần, chìa ra nửa ổ bánh mì kem còn sót lại: "Ăn không Bin? Tớ thấy hôm nay bánh mì kem ngon hơn mọi ngày."

Tôi bẻ một miếng, vị ngọt của kem tan chảy trên đầu lưỡi, mát lạnh và thơm nồng. Gió từ sông thổi vào, mang theo mùi của sự sống, của tình người và của cả những chuyến đi. Thế giới người lớn có thể đầy rẫy những rắc rối và lo toan, nhưng chỉ cần chúng tôi vẫn còn ở đây, vẫn còn gốc bàng này và tiệm sửa đồ của ông nội, thì mọi hỏng hóc đều chỉ là chuyện nhỏ.

Tôi chợt nhận ra, cuộc sống thường nhật chính là một bản nhạc dài vô tận. Thỉnh thoảng có nốt trầm, nốt bổng, thỉnh thoảng có nốt bị gãy, nhưng nếu chúng ta biết cách cùng nhau "vặn dây thiều", bản nhạc ấy sẽ luôn vang lên những giai điệu của hy vọng.

Hẻm Cụt hôm nay yên bình lạ thường. Ông nội vẫn ngồi đó, bên cạnh những chiếc đồng hồ cũ. Còn tôi, tôi đang mơ về một ngày nào đó, tôi sẽ đi khắp thế gian này để mở những phiên chợ niềm vui, để không một ai phải mang theo những nỗi buồn sứt mẻ mà không có người sẻ chia. Bởi vì, như ông nội đã nói, không có món đồ nào là vứt đi hoàn toàn, và không có trái tim nào là không thể hàn gắn được.

Trời bắt đầu sập tối, những ánh đèn vàng hiu hắt bắt đầu tỏa ra từ các ngôi nhà. Tôi nghe tiếng bố gọi về ăn cơm, tiếng mẹ mắng yêu con mèo vì tội làm đổ bát nước. Những âm thanh quen thuộc ấy, hôm nay nghe sao mà êm đềm như một khúc hát ru.