MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Hóa Dưới Gốc Cây ĐaChương 11: Những bóng ma của hòa bình

Tiệm Tạp Hóa Dưới Gốc Cây Đa

Chương 11: Những bóng ma của hòa bình

1,301 từ · ~7 phút đọc

Làng tôi vào những đêm không trăng không phải là một nơi tối tăm, mà là một sân khấu khổng lồ cho những nỗi sợ hãi đẹp đẽ nhất. Người lớn sợ trộm, sợ hạn hán, sợ cả những tiếng chó sủa vu vơ ngoài bờ rào. Còn chúng tôi, chúng tôi sợ những "bóng ma" – những sinh vật mà chúng tôi tin rằng chỉ xuất hiện để canh giữ sự bình yên của những khu vườn khi con người đã chìm vào giấc ngủ.

Đêm ấy, dưới gốc cây thị thơm lừng, ba đứa tôi – tôi, cái Tí và thằng Hợi – đang thực hiện một nhiệm vụ tối mật: Săn lùng bóng ma của sự hòa bình. Theo lý luận của thằng Hợi, sự hòa bình không phải là một trạng thái, mà là một thực thể. Nó có hình dáng như một làn khói trắng, thường ẩn nấp sau những bụi chuối hoặc dưới gầm những chiếc thuyền nan úp ngược bên bờ ao.

"Mày có chắc là nó không cắn không?" cái Tí thì thầm, tay nắm chặt gấu áo tôi.

"Hòa bình thì làm sao mà cắn được," thằng Hợi đáp, giọng nó vang lên như tiếng lá khô chạm đất. "Nó chỉ đứng im và nhìn thôi. Nếu mày nhìn thấy nó, nghĩa là lòng mày đang rất sạch sẽ. Còn nếu mày thấy quái vật, nghĩa là mày vừa mới nói dối hoặc vừa mới ăn vụng cơm nguội của bà."

Tôi rùng mình, cố nhớ lại xem chiều nay mình có lỡ tay làm vỡ cái bát nào không. Không gian xung quanh tĩnh mịch đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng một quả thị rụng "bộp" xuống thảm cỏ. Mùi thơm của thị chín nồng nàn, ngọt lịm, len lỏi vào từng thớ thịt. Trong bóng tối, những tán lá cây thị xòe ra như những bàn tay khổng lồ đang che chở cho chúng tôi khỏi sự dòm ngó của thế giới bên ngoài.

Chúng tôi ngồi thu mình trong chiếc lều tạm bợ làm từ vài cành củi và một tấm bao tải rách. Đối với người lớn, đây là một mớ hỗn độn cần phải dọn dẹp vào sáng mai. Đối với chúng tôi, đây là pháo đài cuối cùng của trí tưởng tượng.

"Nhìn kìa!" cái Tí bỗng nhiên chỉ tay về phía bờ ao.

Một đốm sáng xanh lập lòe hiện ra, lúc ẩn lúc hiện sau những gốc dừa. Nó bay chầm chậm, nhịp nhàng như một hơi thở.

"Ma trơi đấy!" tôi kêu khẽ, tim đập thình thịch như trống trận.

"Không phải ma trơi," Hợi lắc đầu, đôi kính không tròng của nó phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt từ những vì sao. "Đó là những người lính của hòa bình. Họ đang đi tuần tra để đảm bảo rằng những giấc mơ của lũ trẻ không bị những lo toan của người lớn xâm chiếm."

Tôi quan sát đốm sáng ấy và chợt nhận ra, thực ra đó chỉ là một con đom đóm cô đơn đang đi tìm bạn. Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi thà tin lời thằng Hợi hơn là tin vào sự thật hiển nhiên. Tại sao người lớn lại cứ phải giải thích mọi thứ bằng khoa học nhỉ? Khi họ bảo đom đóm là một loại côn trùng có khả năng phát quang sinh học, họ đã vô tình giết chết một hiệp sĩ đang mang ánh sáng đi cứu thế giới.

Người lớn luôn thích những sự thật khô khốc. Họ thà tin vào một thế giới buồn chán nhưng logic, còn hơn là một thế giới rực rỡ nhưng vô lý. Họ không biết rằng, chính cái sự vô lý ấy mới là thứ khiến cuộc đời này đáng sống hơn.

"Tại sao bóng ma của hòa bình lại chỉ xuất hiện ban đêm hả Hợi?" cái Tí hỏi, giọng nó đã bớt run.

"Vì ban ngày người lớn làm quá nhiều tiếng động," Hợi thở dài, một cái thở dài già nua lạ thường. "Tiếng cãi nhau về tiền bạc, tiếng máy nổ, tiếng những lời phê bình... Sự hòa bình rất nhát gan, nó chỉ dám chui ra khi tất cả những âm thanh đáng sợ đó biến mất. Đêm là lúc thế giới thuộc về những người biết im lặng."

Tôi nhìn về phía ngôi nhà của mình. Ánh đèn dầu hiu hắt qua cửa sổ, nơi bố tôi vẫn đang cặm cụi ghi chép những con số nợ vào cuốn sổ nát. Bố đang chiến đấu với "giặc nghèo", nhưng trong cuộc chiến đó, bố đã đánh mất đi bóng ma hòa bình của chính mình. Bố không bao giờ ra sân ngồi ngắm đom đóm nữa, bố cũng chẳng còn ngửi thấy mùi thị chín thơm lừng. Bố chỉ thấy những con số, và những con số thì không bao giờ biết tỏa hương.

Bỗng nhiên, một âm thanh lạ vang lên từ phía hàng rào. Tiếng lá khô sột soạt, rồi một bóng đen to lớn hiện ra. Chúng tôi nín thở, ba đứa ôm chặt lấy nhau, mắt trợn tròn.

Bóng đen tiến lại gần, rồi dừng lại ngay trước "pháo đài" của chúng tôi. Đó là con Vàng – con chó già của ông Tư. Nó vẫy đuôi, mũi hít hít vào tấm bao tải rồi nằm xuống ngay cạnh chúng tôi, thở ra một hơi dài mãn nguyện.

"Hóa ra 'bóng ma hòa bình' là con Vàng à?" cái Tí phì cười.

"Không," thằng Hợi nói, tay vuốt ve cái đầu sần sùi của con chó. "Con Vàng cũng đang đi tìm hòa bình giống chúng ta thôi. Nó mệt mỏi vì phải sủa vào những kẻ xa lạ suốt cả ngày. Ban đêm, nó chỉ muốn được làm một con chó bình thường, ngồi bên những đứa trẻ không bắt nó phải làm gì cả."

Chúng tôi ngồi đó, dưới gốc thị, cùng với một con chó già và một vài con đom đóm lạc lối. Không ai nói thêm lời nào. Sự im lặng lúc này không hề đáng sợ, nó êm đềm như một dải lụa quấn lấy tâm hồn. Chúng tôi nhận ra rằng, hòa bình không phải là một cái gì đó vĩ đại cần phải đi săn lùng. Nó nằm ngay ở đây, trong việc chúng tôi dám ngồi cạnh nhau giữa bóng tối, tin tưởng nhau và tin tưởng vào những điều kỳ diệu.

Ngày mai, khi trời sáng, người lớn sẽ thức dậy và tiếp tục cuộc chiến của họ. Chúng tôi sẽ lại phải đi học, lại phải đối mặt với những bài toán khó và những lời răn đe. Nhưng đêm nay, chúng tôi là những vị vua của bóng tối, những người bảo vệ cuối cùng của một vương quốc không có tiếng súng, không có nợ nần, chỉ có mùi thị và tiếng đập của những trái tim trung thực.

"Măng, Tí, Hợi! Vào đi ngủ ngay! Mấy đứa này định để muỗi khiêng đi hay sao?"

Tiếng gọi của mẹ tôi vang lên từ phía hiên nhà, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch. Chúng tôi giật mình, vội vàng giải tán "pháo đài". Con Vàng cũng lững thững đứng dậy, vẫy đuôi chào tạm biệt rồi biến mất vào bóng tối.

Tôi chạy vào nhà, chui vào chăn nhưng lòng vẫn còn vương vấn mùi vị của đêm. Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy một đốm sáng đom đóm vừa lướt qua. Tôi mỉm cười, thầm cảm ơn những "bóng ma" đã cho chúng tôi một đêm bình yên thực sự.

Người lớn sợ bóng tối vì họ sợ những gì họ không thấy. Trẻ con yêu bóng tối vì đó là nơi duy nhất họ có thể nhìn thấy những thứ mà ánh sáng ban ngày đã cố tình che giấu.