Thành phố M bước vào mùa mưa bão. Những cơn mưa như trút nước xuống, biến ngõ Bình An vốn đã chật hẹp nay thành một dòng suối nhỏ. Vì hàng rào tôn chặn hết lối thoát nước ra đường lớn, nước bắt đầu dâng cao, tràn vào thềm nhà của bà cụ Trương và tiệm sửa xe của chú Bình.
Đó là một đêm kinh hoàng. Tiếng sấm chớp đùng đoàng trên đầu, hòa cùng tiếng tôn rung lên bần bật dưới sức gió. Tôi đang cuống cuồng bê những chồng sách lên kệ cao thì nghe tiếng kêu cứu của chú Bình.
"Hạ ơi! Giúp chú với! Nước ngập hết máy móc rồi!"
Tôi vội vã lội nước sang. Nước đã dâng đến đầu gối. Chú Bình cùng ông Lâm và Minh đang gắng sức đẩy những chiếc xe máy cũ lên một bục gỗ cao. Bà cụ Trương thì đang loay hoay tát nước khỏi căn bếp nhỏ.
Trong nghịch cảnh, tình người bỗng tỏa sáng một cách lạ lùng. Không ai bảo ai, tất cả chúng tôi cùng nhau tạo thành một dây chuyền người. Tôi và Minh giúp chú Bình kê đồ, ông Lâm thì lấy những tấm vải bạt lớn để che chắn cho mái nhà bị dột của bà Trương.
"Cố lên mọi người! Mưa sắp tạnh rồi!" – Minh vừa tát nước vừa hô to để khích lệ tinh thần.
Chúng tôi làm việc suốt đêm, người sũng nước, chân tay run lẩy bẩy vì lạnh. Nhưng kỳ lạ thay, không ai than vãn một lời. Có một sự gắn kết vô hình đang siết chặt chúng tôi lại. Chúng tôi không còn là những hộ dân riêng lẻ, chúng tôi là một gia đình đang bảo vệ tổ ấm chung.
Đến gần sáng, mưa ngớt dần. Chúng tôi ngồi bệt xuống hiên tiệm may của ông Lâm, cùng chia nhau một nồi cháo nóng hổi mà bà Trương vừa nấu xong.
"Này," – Chú Bình lên tiếng, giọng khàn đặc – "Sau trận này, chú thấy cái ngõ này còn vững chãi hơn cả mấy tòa nhà kính ngoài kia. Nước ngập thì tát, tường dột thì vá, chỉ có lòng người rách mới khó sửa thôi."
Ông Lâm gật đầu, nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến: "Hạ này, con vá sách có bao giờ thấy sách nào dai như ngõ mình không?"
Tôi cười, nước mắt bỗng trào ra: "Dạ, chưa ông ạ. Ngõ mình là cuốn sách dày nhất, bền nhất mà con từng gặp."
Sáng hôm đó, tờ báo của Duy được phát hành với tiêu đề trang nhất: "Ngõ Bình An – Linh hồn bị lãng quên của thành phố M". Những tấm ảnh Duy chụp tiệm Vá Chữ, tiệm may của ông Lâm và đặc biệt là thông tin về tập bản thảo của giáo sư Minh đã gây ra một cơn địa chấn nhỏ trong dư luận.
Người dân thành phố M bắt đầu kéo đến đứng bên ngoài hàng rào tôn. Họ không vào được, nhưng họ để lại những bó hoa, những mẩu tin nhắn khích lệ dán trên tấm tôn lạnh lẽo.
"Cố lên ngõ Bình An! Chúng tôi đứng về phía các bạn!"
Nhìn những dòng chữ viết tay đầy màu sắc trên nền tôn xanh, tôi bỗng hiểu rằng, chúng tôi không còn đơn độc trong cuộc chiến này nữa. Thành phố M đang bắt đầu nhìn thấy chúng tôi, không phải như những kẻ cản trở sự phát triển, mà như những người giữ lửa cho ký ức của chính họ.
Tôi quay về tiệm, mở cuốn sách gia phả đang làm dở. Một tia nắng thực sự, rực rỡ và mạnh mẽ, đã xuyên qua được khoảng trống trên mái tôn và đậu xuống trang giấy. Tôi bắt đầu đặt những mũi kim đầu tiên để khâu lại gáy sách. Mỗi mũi kim giờ đây đều mang theo một niềm tin mới.